Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MÙA HÈ KHÔNG TIẾNG SÚNG

TP. Hồ Chí Minh02/07/2026Nguyễn Khải Quí (Chi đoàn Trường Trung học cơ sở Đông Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1975 đến sớm.

Những tán phượng ven sông Đồng Nai bừng lên màu đỏ như những đốm lửa. Hoa nở dọc theo con đường Hương vẫn đi mỗi sáng, từ ngôi nhà nhỏ đến trạm quân y dã chiến. Cô vừa tròn hai mươi tuổi, đôi bàn tay còn mảnh mai nhưng đã quen với mùi thuốc sát trùng, tiếng cáng thương và những đêm trắng.

Chiến tranh đã kéo dài quá lâu.

Đã có những mùa phượng nở rồi tàn trong tiếng bom. Có những cậu học trò bỏ lại trang vở để khoác ba lô ra trận. Có những người mẹ đứng bên hiên nhà, chờ một lá thư mãi không đến.

Những ngày cuối tháng Tư, không khí trở nên khác lạ.

Tiếng súng vẫn còn, nhưng thưa dần. Tin tức truyền đi rất nhanh giữa các đơn vị: chiến sự đang thay đổi từng giờ.

Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, Hương theo đoàn cứu thương tiến vào Sài Gòn. Thành phố hiện ra trước mắt cô khác hẳn những gì từng hình dung. Hai bên đường, người dân đứng thành từng nhóm nhỏ. Không ai nói lớn. Ai cũng chờ đợi.

Khi đoàn xe đến gần khu vực Dinh Độc Lập, Hương nhìn thấy những chiếc xe tăng đang tiến vào cổng.

Cô đứng lặng giữa dòng người.

Chỉ ít phút sau, nhiều cán bộ, chiến sĩ nhanh chóng bước vào bên trong tòa nhà.

Trong số họ có Phạm Xuân Thệ, một sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, người sau này được biết đến là một trong những nhân chứng trực tiếp của thời khắc lịch sử khi chính quyền Việt Nam Cộng hòa tuyên bố đầu hàng.

Hương không biết tên ông lúc ấy.

Cô chỉ thấy một người lính bước rất nhanh, gương mặt phủ bụi đường nhưng ánh mắt đầy bình tĩnh.

Rồi bỗng nhiên...

Tiếng súng im hẳn.

Một lúc sau, từ phía cổng dinh vang lên tiếng reo:

"Hòa bình rồi!"

Không ai bảo ai.

Những người xa lạ ôm lấy nhau.

Có cụ già chống gậy bật khóc.

Có người lính ngồi xuống bậc thềm, cúi đầu thật lâu.

Có em bé chạy theo đoàn xe, trên tay cầm một cành phượng vừa nhặt được.

Hương nhìn lên bầu trời.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy bầu trời xanh đến vậy.

Một cánh phượng đỏ rơi xuống vai áo.

Cô khẽ nhặt lên.

Màu đỏ ấy làm cô nhớ đến biết bao con người đã nằm lại dọc những con đường đất, những cánh rừng, những dòng sông. Họ đã không kịp nhìn thấy ngày hôm nay.

Nước mắt cô lặng lẽ chảy.

Đó không chỉ là nước mắt của niềm vui.

Đó còn là nước mắt dành cho những người đã đi qua cuộc chiến mà không thể trở về.

Nhiều năm sau, Hương trở thành một giáo viên.

Mỗi khi tháng Năm đến, sân trường lại rực đỏ hoa phượng.

Trong giờ học lịch sử, học sinh thường hỏi:

"Thưa cô, ngày 30 tháng 4 có thật sự đông người như trong phim không?"

Hương mỉm cười.

"Còn đông hơn thế."

"Cô có ở đó thật không?"

"Có."

"Cô đã làm gì?"

Hương nhìn ra khoảng sân đầy hoa phượng.

"Cô chỉ là một y tá trẻ, chăm sóc những người bị thương. Cô không làm nên lịch sử. Nhưng cô đã may mắn được chứng kiến khoảnh khắc lịch sử diễn ra."

Rồi cô kể cho học trò nghe về buổi trưa năm ấy.

Về những đoàn người im lặng chờ đợi.

Về tiếng reo khi chiến tranh kết thúc.

Về người sĩ quan tên Phạm Xuân Thệ bước vào Dinh Độc Lập.

Về những người lính, những bác sĩ, những người dân bình thường đã cùng nhau đi qua những năm tháng khốc liệt.

Cuối buổi học, một cậu học trò hỏi:

"Thưa cô, vì sao cô gọi đó là 'Mùa hoa lửa'?"

Hương bước đến bên cửa sổ.

Ngoài sân, những cánh phượng đang rơi chậm trong nắng.

Cô nhẹ nhàng đáp:

"Vì màu đỏ của hoa phượng giống như ngọn lửa. Ngọn lửa ấy từng gợi nhớ đến chiến tranh, đến hy sinh. Nhưng cũng chính từ trong ngọn lửa ấy, đất nước đã bước sang một mùa hè của hòa bình."

Tiếng trống tan trường vang lên.

Lũ học trò ùa ra sân, cười nói dưới những tán phượng đỏ.

Hương lặng lẽ nhìn theo.

Bà biết, điều quý giá nhất mà thế hệ mình để lại không phải là những câu chuyện về chiến tranh, mà là một bầu trời bình yên để những mùa hoa phượng sau này chỉ còn báo hiệu mùa hè, mùa chia tay tuổi học trò và những ước mơ đang lớn lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÙA HÈ KHÔNG TIẾNG SÚNG | Câu chuyện thời hoa lửa