Mùa hè năm 1972 (1)
Trong cuộc đời binh nghiệp, bác Hùng bảo bác không bao giờ quên được trận đánh ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Giữa cái nắng cháy da thịt và mùi thuốc súng nồng nặc, thứ quý giá nhất đối với người lính lúc đó không phải là lương khô, mà là nước uống. Bác kể, có lần đơn vị bác bị vây hãm, nguồn nước bị cắt đứt. Cả tiểu đội chỉ còn lại đúng nửa bi đông nước duy nhất. Khi chiếc bi đông được chuyền tay nhau, ai cũng đưa lên môi nhưng chỉ dám giả vờ nhấp một ngụm nhỏ rồi lại chuyền ch
Trong cuộc đời binh nghiệp, bác Hùng bảo bác không bao giờ quên được trận đánh ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Giữa cái nắng cháy da thịt và mùi thuốc súng nồng nặc, thứ quý giá nhất đối với người lính lúc đó không phải là lương khô, mà là nước uống. Bác kể, có lần đơn vị bác bị vây hãm, nguồn nước bị cắt đứt. Cả tiểu đội chỉ còn lại đúng nửa bi đông nước duy nhất. Khi chiếc bi đông được chuyền tay nhau, ai cũng đưa lên môi nhưng chỉ dám giả vờ nhấp một ngụm nhỏ rồi lại chuyền cho người bên cạnh vì sợ đồng đội mình khát hơn. Cái ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh lắm em ạ, nhưng tình đồng đội lúc đó còn lớn hơn cả bản năng sinh tồn, bác xúc động nhớ lại. Chính nửa bi đông nước đầy ắp sự nhường nhịn đó đã giúp các bác trụ vững qua cơn khát để chờ viện binh. Đến tận bây giờ, mỗi khi cầm lại chiếc bi đông cũ rỉ sét, bác vẫn nhớ như in ánh mắt của những người đồng đội năm ấy, những người đã cùng bác đi qua lửa đạn để giành lại độc lập cho Tổ quốc.



