Mùa hè năm 1972
Mùa hè năm 1972, chiến trường miền Trung nắng như đổ lửa. Trong một căn hầm nhỏ bên sườn đồi, anh bộ đội Nguyễn Văn Minh tranh thủ ánh đèn dầu leo lét để viết thư cho mẹ. “Má kính yêu! Con vẫn khỏe. Má đừng lo cho con nhiều quá. Hòa bình lập lại, con sẽ về sửa lại mái nhà tranh và giúp má chăm sóc mảnh ruộng sau nhà...” Minh viết rất chậm. Mỗi dòng chữ đều chứa đựng nỗi nhớ quê hương da diết. Đã gần ba năm anh chưa được gặp mẹ. Trong trí nhớ của anh luôn hiện lên hình ảnh người mẹ gầy gò tiễn co
Mùa hè năm 1972, chiến trường miền Trung nắng như đổ lửa. Trong một căn hầm nhỏ bên sườn đồi, anh bộ đội Nguyễn Văn Minh tranh thủ ánh đèn dầu leo lét để viết thư cho mẹ.
“Má kính yêu! Con vẫn khỏe. Má đừng lo cho con nhiều quá. Hòa bình lập lại, con sẽ về sửa lại mái nhà tranh và giúp má chăm sóc mảnh ruộng sau nhà...”
Minh viết rất chậm. Mỗi dòng chữ đều chứa đựng nỗi nhớ quê hương da diết. Đã gần ba năm anh chưa được gặp mẹ. Trong trí nhớ của anh luôn hiện lên hình ảnh người mẹ gầy gò tiễn con ra trận trong buổi sáng đầy sương.
Bức thư vừa viết xong thì đơn vị nhận lệnh hành quân gấp. Minh cẩn thận gấp lá thư bỏ vào túi áo, dự định khi đến điểm dừng chân sẽ gửi đi. Nhưng chiến sự diễn ra ác liệt hơn dự kiến.
Trong một trận đánh lớn, Minh đã anh dũng hy sinh khi đang bảo vệ đồng đội. Nhiều năm sau ngày đất nước thống nhất, những người đồng đội cũ trở lại chiến trường xưa tìm hài cốt liệt sĩ. Họ phát hiện trong chiếc ba lô cũ của Minh vẫn còn lá thư chưa kịp gửi.
Lá thư được trao tận tay người mẹ già. Bà run run mở từng nếp giấy đã ngả màu vàng. Đọc những dòng chữ của con trai, nước mắt bà lặng lẽ rơi. Dù Minh không thể trở về như lời hẹn năm nào, nhưng tình yêu thương của anh dành cho mẹ vẫn còn nguyên vẹn trong từng con chữ.
Từ đó, lá thư trở thành kỷ vật thiêng liêng của gia đình, nhắc nhở các thế hệ sau về sự hy sinh của những người lính trong những năm tháng hoa lửa.



