Mùa hè năm 1972.
Mùa hè năm 1972.
Trời Trường Sơn đỏ rực như lửa. Từ sáng đến chiều, từng tốp máy bay gầm rú trên bầu trời, để lại những cột khói đen cuồn cuộn giữa đại ngàn. Những cánh rừng già vốn xanh thẳm giờ loang lổ hố bom, cây cối cháy sém, mùi thuốc súng quyện với mùi đất ẩm tạo thành một thứ không khí nặng nề.
Giữa khu rừng ấy có một ngọn đồi nhỏ cao chưa đầy hai trăm mét. Trên bản đồ quân sự, nó chỉ mang ký hiệu Điểm cao 217. Không ai biết tên thật của ngọn đồi, nhưng mọi người đều hiểu rằng nếu mất nơi này, tuyến đường vận chuyển phía sau sẽ bị cắt đứt.
Tiểu đội của Trung úy Khánh nhận nhiệm vụ giữ điểm cao trong ba ngày, chờ đơn vị chủ lực đến thay quân.
Tiểu đội chỉ có mười hai người.
Người trẻ nhất là Tuấn, mới mười chín tuổi, vừa rời ghế nhà trường chưa đầy một năm.
Tối hôm trước khi lên đường, Tuấn lấy từ ba lô ra một cuốn sổ nhỏ. Trong đó có ép một bông phượng đỏ đã khô.
"Em gái gửi à?" – anh Hòa hỏi.
Tuấn cười:
"Không. Cây phượng trước cổng trường em. Em mang theo để nhớ rằng sau chiến tranh mình còn phải trở về."
Mọi người bật cười. Giữa những ngày bom đạn, một bông hoa phượng mỏng manh lại khiến ai cũng thấy lòng nhẹ hơn.
...
Rạng sáng hôm sau, trận đánh bắt đầu.
Pháo từ phía đối phương dội xuống như mưa. Đất đá tung lên mù mịt. Cả ngọn đồi rung chuyển.
"Vào vị trí!"
Tiếng Trung úy Khánh vang lên.
Những người lính nhanh chóng chiếm lĩnh chiến hào.
Đợt tấn công đầu tiên bị đẩy lùi.
Đợt thứ hai cũng vậy.
Nhưng đến giữa trưa, kho đạn bắt đầu vơi dần.
Nước uống chỉ còn vài bi đông.
Người nào cũng lấm lem bùn đất.
Đêm xuống.
Không ai ngủ.
Họ tranh thủ vá lại công sự bằng những bao đất còn sót lại.
Tuấn ngồi tựa chiến hào, lặng lẽ lấy bông phượng ra nhìn.
Anh Hòa ngồi bên cạnh.
"Nghĩ nhà à?"
Tuấn gật đầu.
"Em nhớ mẹ."
Hòa nhìn lên bầu trời đen đặc.
"Ai mà chẳng nhớ."
Rồi anh cười.
"Nhưng giữ được ngọn đồi này thì mới có ngày về."
...
Ngày thứ hai.
Máy bay xuất hiện.
Tiếng còi rít xé toạc không gian.
Bom trút xuống.
Một chiến hào sập.
Chiến sĩ Phúc bị vùi dưới đất.
Không ai kịp nghĩ nhiều.
Cả tiểu đội lao vào đào.
Chỉ vài phút sau, Phúc được kéo lên.
Anh ho dữ dội rồi cười:
"Tưởng lần này phải nằm lại rồi."
Không khí vừa dịu đi thì pháo lại nổ.
Đến chiều, chiến sĩ Lâm bị thương ở chân.
Anh xin tiếp tục chiến đấu.
"Em còn bắn được."
Không ai nói gì.
Ở thời hoa lửa, người lính chỉ có một mong muốn: còn sức thì còn chiến đấu.
...
Đêm thứ hai.
Một chiến sĩ trinh sát báo tin:
"Đối phương sẽ tổng công kích lúc rạng sáng."
Trung úy Khánh nhìn từng người.
"Đạn còn rất ít."
Không ai lên tiếng.
Ông bình tĩnh trải tấm bản đồ.
"Nếu chúng ta giữ được đến sáu giờ sáng, quân chủ lực sẽ tới."
Sáu giờ.
Nghe thật gần.
Nhưng cũng có thể xa như cả cuộc đời.
...
Bốn giờ sáng.
Địch tràn lên.
Khói súng dày đặc.
Tiếng hô xung phong vang dội.
Từng chiến sĩ chiến đấu đến viên đạn cuối cùng.
Khi hết đạn, họ dùng lựu đạn.
Hết lựu đạn, họ dùng cuốc xẻng.
Có người nhặt cả đá để chống trả.
Tuấn bị một mảnh pháo sượt qua vai.
Máu chảy ướt cánh tay.
Nhưng anh vẫn ôm khẩu súng.
Bỗng một lá cờ trên trận địa bị sức ép làm đổ xuống.
Tuấn lao tới.
Giữa làn đạn, anh dựng lại cột cờ bằng một thân cây nhỏ.
Lá cờ đỏ tung bay.
Từ xa, đồng đội ở các trận địa khác nhìn thấy.
Họ biết điểm cao vẫn còn được giữ.
Điều đó tiếp thêm sức mạnh cho toàn tuyến phòng ngự.
...
Năm giờ bốn mươi lăm.
Tiếng súng ngày càng dữ dội.
Tiểu đội chỉ còn bốn người có thể chiến đấu.
Trung úy Khánh bị thương nặng.
Ông trao chiếc ống nhòm cho Tuấn.
"Nếu... anh không còn... em chỉ huy."
Tuấn nghẹn lời.
"Không, anh sẽ sống."
Khánh chỉ mỉm cười.
"Phải có người kể lại... rằng chúng ta đã giữ được ngọn đồi."
...
Năm giờ năm mươi tám.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Mọi người tưởng đối phương đã phá được phòng tuyến.
Nhưng rồi...
Từ phía sau núi.
Tiếng pháo của quân ta đồng loạt dội tới.
Tiếp theo là tiếng còi xung phong của đơn vị chủ lực.
Quân tiếp viện đã đến.
Đối phương bắt đầu rút lui.
Ngọn đồi được giữ vững.
...
Chiều hôm ấy.
Khói bom tan dần.
Trên đỉnh đồi chỉ còn vài người lính còn đủ sức đứng.
Tuấn ngồi lặng bên Trung úy Khánh.
Người chỉ huy đã ra đi khi trận đánh vừa kết thúc.
Trong tay ông vẫn nắm chặt tấm bản đồ phòng ngự.
Tuấn lấy bông phượng ép trong cuốn sổ, nhẹ nhàng đặt lên ngực người chỉ huy.
Một cơn gió thổi qua.
Lá cờ trên đỉnh đồi vẫn tung bay.
...
Năm mươi năm sau.
Điểm cao 217 không còn là chiến trường.
Cả quả đồi phủ kín hoa sim tím và những hàng thông xanh.
Dưới chân đồi là tấm bia đá khắc tên mười hai người lính của tiểu đội năm ấy.
Mỗi dịp tháng Bảy, người dân và học sinh trong vùng lại đến thắp hương.
Một cậu bé đứng trước tấm bia hỏi ông nội:
"Ông ơi, sao ngọn đồi này không có tên?"
Ông lão – một cựu chiến binh từng tham gia trận đánh – nhìn lên đỉnh đồi rồi chậm rãi đáp:
"Ngày ấy, nó chỉ là một điểm cao vô danh. Nhưng chính những con người bình dị đã làm cho nơi này trở thành một phần của lịch sử."
Cậu bé cúi đầu trước tấm bia.
Gió thổi qua rừng thông, mang theo hương hoa sim dịu nhẹ.
Ở nơi từng rực cháy bởi bom đạn, sự sống đã trở lại.
Và trên ngọn đồi không tên ấy, ký ức về những người anh hùng vẫn sống mãi, như những bông hoa nở giữa thời hoa lửa.



