Mùa hè năm 1972, chiến trường miền Nam.
Gió Lào thổi rát bỏng, đất đỏ bazan trải dài như tấm thảm chưa được vá, hằn sâu những dấu chân trần và dấu lốp xe gồ ghề. Tùng trèo lên mỏm đồi, khói súng vẫn còn vương vất. Cậu rít một hơi thuốc lào, vị cay xộc lên tận óc, nhưng không xua tan được nỗi nhớ mẹ, nhớ em gái ở quê nhà. Cậu nhớ những ngày còn cắp sách, mơ về một ngày mai tươi sáng, giờ đây, tuổi xuân của cậu gói trọn trong ba lô, khẩu súng, và tình đồng đội.
"Về rồi à, thằng lính tráng?" Bác Ba móm mém cười, đưa cho Tùng bi chè xanh.
Tùng nhận lấy, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa. Bác Ba là người cùng đơn vị với cha cậu, cũng từng chiến đấu trên mảnh đất này. Bác không nói nhiều, chỉ cười hiền, nhưng ánh mắt lại chất chứa cả một trời thương cảm.
"Chiến tranh này ác liệt lắm, Tùng à. Nhưng..." Bác Ba ngừng lại, "Nhưng mình chiến đấu vì đồng bào, vì ngày mai Tổ quốc có hòa bình, có con cháu được đến trường như ngày xưa Bác và cha con đã từng. Cố lên cháu, thanh niên mình trẻ, sức mình còn dài."
Đêm xuống, tiếng súng rải rác, tiếng gió rít qua kẽ lá. Tùng nằm trong hầm, nghe tiếng thở đều của đồng đội. Cậu nghĩ về Bác Ba, về những người lính đi trước, về những người mẹ, người vợ ở hậu phương.
"Vì nhân dân quên mình" - Lời bài hát vang lên trong tâm trí Tùng. Cậu biết, dù gian khổ, dù hy sinh, nhưng đó là con đường đã chọn. Nụ cười của cô bé bán xôi ở Sài Gòn, ánh mắt lo lắng của người dân ven đường, tất cả đều là động lực.
Ngày mai, có thể Tùng sẽ không còn đứng đây. Nhưng cậu tin, những người ở lại, những người lính như cậu, sẽ viết tiếp khúc ca về một thời hoa lửa, về những người đã ngã xuống để đất nước nở hoa. Và cậu, chỉ là một nốt nhạc nhỏ trong bản giao hưởng vĩ đại của dân tộc.



