Mùa hè năm ấy
Mùa hè năm ấy, bầu trời xanh đến lạ, nhưng lòng người lại đỏ rực như lửa. Chúng tôi – những đứa trẻ vừa rời ghế nhà trường – khoác lên mình màu áo lính còn thơm mùi vải mới, bước vào một thời đại mà mỗi nhịp tim đều hòa cùng nhịp đất nước.
Mùa hè năm ấy, bầu trời xanh đến lạ, nhưng lòng người lại đỏ rực như lửa. Chúng tôi – những đứa trẻ vừa rời ghế nhà trường – khoác lên mình màu áo lính còn thơm mùi vải mới, bước vào một thời đại mà mỗi nhịp tim đều hòa cùng nhịp đất nước.
Không ai nói nhiều về nỗi sợ. Chỉ có những ánh mắt nhìn nhau thật lâu trước giờ xuất phát, như muốn ghi nhớ khuôn mặt của nhau thêm một lần nữa. Tiếng cười vẫn vang lên, nhưng phía sau là những điều chưa kịp nói.
Đêm hành quân, ánh trăng vỡ trên những tán rừng. Có người khe khẽ hát, giọng run run nhưng ấm. Có người lặng im, tay siết chặt bức thư nhà đã đọc đến thuộc lòng. Chúng tôi đi qua tuổi trẻ của mình nhanh như một cơn gió – không kịp ngoảnh lại.
Rồi chiến tranh dạy chúng tôi trưởng thành. Không phải bằng lời, mà bằng mất mát. Có những người đã nằm lại, tuổi đôi mươi hóa thành đất. Có những lời hứa mãi mãi không còn cơ hội thực hiện.
Nhưng cũng chính trong thời hoa lửa ấy, chúng tôi hiểu thế nào là yêu – yêu đất nước, yêu con người, và yêu cả những điều bình dị nhất mà trước đây chưa từng để ý.
Nhiều năm sau, khi mọi thứ đã yên bình, tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng ấy. Không phải vì đau thương, mà vì đó là quãng đời rực rỡ nhất – nơi tuổi trẻ cháy hết mình như một ngọn lửa, dù ngắn ngủi nhưng không bao giờ tắt.



