Cựu chiến binh

Mùa hè năm ấy

Mùa hè năm ấy, ngọn đồi sim tím ngắt phía sau làng vẫn nở rộ như chưa từng biết đến chiến tranh. Nhưng với Lâm, cậu lính trẻ vừa tròn mười chín, mọi thứ đã khác. Ông nhập ngũ khi còn đang dang dở giấc mơ làm thầy giáo. Ngày lên đường, mẹ chỉ kịp dúi vào tay cậu một chiếc khăn tay cũ, còn em gái thì lặng lẽ đứng nép sau cánh cửa. Ông không khóc, chỉ quay đi thật nhanh — như thể quay chậm lại một chút thôi, lòng sẽ yếu đi. Đơn vị của ông đóng quân gần đồi sim. Đêm đến, tiếng côn trùng hòa lẫn vớ

Ninh Bình06/05/2026Hoàng Duy Hân (Đoàn xã Giao Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, ngọn đồi sim tím ngắt phía sau làng vẫn nở rộ như chưa từng biết đến chiến tranh. Nhưng với Lâm, cậu lính trẻ vừa tròn mười chín, mọi thứ đã khác.

Ông nhập ngũ khi còn đang dang dở giấc mơ làm thầy giáo. Ngày lên đường, mẹ chỉ kịp dúi vào tay cậu một chiếc khăn tay cũ, còn em gái thì lặng lẽ đứng nép sau cánh cửa. Ông không khóc, chỉ quay đi thật nhanh — như thể quay chậm lại một chút thôi, lòng sẽ yếu đi.

Đơn vị của ông đóng quân gần đồi sim. Đêm đến, tiếng côn trùng hòa lẫn với tiếng bom xa xa, tạo thành một thứ âm thanh vừa yên bình vừa khắc nghiệt. Trong tiểu đội có Mai — cô giao liên nhỏ hơn ông một tuổi, nhưng gan dạ và nhanh nhẹn.

Mai hay cười. Nụ cười của cô sáng đến mức giữa những ngày khói lửa vẫn khiến người ta tin rằng cuộc sống chưa hề tắt.

“Sau này hòa bình, anh sẽ làm gì?” — một lần Mai hỏi khi hai người ngồi trực bên bìa rừng.

Ông nhìn lên bầu trời đen đặc, trả lời: “Anh sẽ về dạy học. Còn em?”

Mai không trả lời ngay. Cô ngắt một bông sim, xoay xoay trong tay: “Em chưa nghĩ xa thế. Chỉ mong… còn sống để thấy ngày đó.”

Câu nói nhẹ như gió, nhưng khiến ông lặng đi.

Một trận càn lớn ập đến vào đầu thu. Đất trời rung chuyển. Tiểu đội của ông nhận lệnh giữ chốt.

Đạn nổ, khói bụi mù mịt. Trong lúc hỗn loạn, Mai nhận nhiệm vụ mang tài liệu vượt qua đồi sim để báo về chỉ huy. Trước khi đi, cô quay lại nhìn ông, cười — vẫn là nụ cười ấy.

“Đợi em về nhé!”

Ông chỉ kịp gật đầu.

Trận đánh kéo dài đến chiều. Khi tiếng súng dần lắng xuống, ông chạy ra đồi sim. Những bông sim bị giẫm nát, tím loang như máu.

Mai không trở lại.

Chỉ có chiếc túi tài liệu đã được chuyển đi kịp thời — và một chiếc khăn tay buộc trên cành sim, giống hệt chiếc khăn mẹ ông từng đưa.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.

Ông trở thành thầy giáo như ước mơ ngày trước. Ngày khai giảng đầu tiên, thầy đứng trước bảng, nhìn những gương mặt học trò trong veo.

Ngoài cửa sổ, một bụi sim tím nở rộ.

Thầy chợt mỉm cười — nụ cười pha lẫn nỗi nhớ.

Bởi đâu đó, giữa những năm tháng hoa lửa, có những con người đã cháy hết mình như ngọn lửa… để những mùa hoa sau này được nở trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn