Bài viết

Mùa Hè Năm Ấy

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa Hè Năm Ấy

Mùa hè năm ấy, làng ven sông Đáy ở Thanh Liêm đỏ rực trong khói lửa. Những đợt càn quét của quân Pháp diễn ra liên tiếp, khiến người dân phải đào hầm trú ẩn ngay dưới nền nhà.

Ở đầu làng có cô gái tên Hòa, mới mười bảy tuổi. Cha cô từng là cán bộ Việt Minh, bị bắt trong một trận lùng sục và không bao giờ trở về. Từ đó, Hòa trở nên ít nói, nhưng trong lòng lại âm ỉ một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Ban ngày, Hòa vẫn gánh nước, làm đồng như bao người. Nhưng đêm xuống, cô là người liên lạc, mang thư từ và thuốc men cho du kích trong vùng núi đá. Một đêm mưa lớn, Hòa nhận nhiệm vụ đặc biệt: chuyển một bức thư quan trọng lên căn cứ trên núi. Người giao nhiệm vụ chỉ nói ngắn gọn:

“Nếu bức thư này không tới nơi, cả đơn vị có thể gặp nguy hiểm.”

Hòa gật đầu. Cô không hỏi thêm gì.

Con đường lên núi hôm ấy lầy lội, trơn trượt. Nước mưa hòa với bùn đất khiến từng bước chân trở nên nặng nề. Khi đi ngang qua bãi lau ven sông, Hòa bất chợt nghe thấy tiếng chó sủa và tiếng giày địch. Cô lập tức nằm rạp xuống, tim đập như muốn vỡ ra. Ánh đèn pin quét qua từng bụi cỏ. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, cô sẽ bị phát hiện. Trong khoảnh khắc đó, Hòa chợt nhớ đến cha mình—ngày ông bị dẫn đi, ông chỉ kịp nói:

“Đất nước rồi sẽ tự do. Con phải sống cho xứng đáng.”

Hòa siết chặt bức thư trong tay. Nỗi sợ vẫn ở đó, nhưng cô không cho phép mình dừng lại. Cô vòng qua con đường khác, men theo vách núi đá dựng đứng của Thanh Liêm. Đá sắc cứa vào chân, máu thấm ướt gấu

quần. Nhưng cô vẫn đi. Gần sáng, Hòa đến được căn cứ. Người chiến sĩ nhận thư, mở ra đọc rồi siết chặt tay cô:

“Em đã cứu cả đơn vị.”

Hòa chỉ khẽ gật đầu. Lúc ấy, cô mới cảm thấy đôi chân mình run lên vì kiệt sức. Nhưng khi cô quay về làng, một tin dữ chờ sẵn: trong đêm, giặc đã càn qua. Ngôi nhà nhỏ của cô bị đốt cháy. Hòa đứng lặng trước đống tro tàn. Không còn gì nữa—chỉ còn lại ký ức. Một người trong làng đến bên cô, nghẹn ngào:

“Con còn trẻ… sao phải chịu nhiều mất mát như vậy…”

Hòa nhìn về phía dãy núi đá xa xa, nơi lá cờ đỏ vẫn âm thầm tung bay:

“Vì nếu không có những mất mát này… sẽ không có ngày mai.”

Tên tác giả: Lại Linh Linh Nhi

lớp: 10A1

địa chỉ: Hòa Ngãi – Liêm Hà – Ninh Bình

Trường THPT A Thanh Liêm, Xã Thanh Bình - tỉnh Ninh Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn