Bài viết

mùa hè năm ấy

Ninh Bình16/06/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, hoa phượng nở đỏ rực khắp sân trường.

Linh đứng dưới gốc phượng, lặng lẽ nhìn những cánh hoa rơi trên trang vở. Cô vừa nhận được giấy báo đỗ đại học. Ước mơ trở thành bác sĩ cuối cùng cũng sắp thành hiện thực.

Nhưng đúng lúc ấy, tiếng loa truyền thanh vang lên khắp làng, kêu gọi thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Những ngày sau đó, cả làng như chìm trong những cuộc chia tay. Người mẹ vá lại chiếc áo cho con. Người chị gói ghém vài bộ quần áo cho em trai. Những chuyến xe nối nhau rời bến trong tiếng hát và nước mắt.

Linh đã suy nghĩ rất nhiều.

Đêm trước ngày nhập học, cô ngồi bên cửa sổ nhìn cây phượng ngoài sân. Những chùm hoa đỏ cháy trong bóng tối như những ngọn lửa nhỏ.

Sáng hôm sau, thay vì đến trường đại học, Linh nộp đơn tình nguyện ra chiến trường.

Nơi cô đến là một bệnh xá dã chiến giữa rừng. Ngày nào cũng có thương binh được đưa về. Có những người lính vừa tròn đôi mươi, có người còn chưa kịp gửi lá thư cuối cùng cho gia đình.

Linh làm việc quên ăn quên ngủ. Đôi bàn tay từng quen cầm bút nay băng bó vết thương, chăm sóc bệnh nhân suốt đêm.

Một trận bom bất ngờ xảy ra vào giữa mùa mưa.

Bệnh xá rung chuyển dữ dội. Đất đá đổ xuống khắp nơi. Trong lúc mọi người đang tìm nơi trú ẩn, Linh nghe thấy tiếng kêu cứu từ căn hầm bị sập.

Không chút do dự, cô lao tới.

Từng người bị thương được đưa ra ngoài an toàn. Người cuối cùng được cứu cũng là lúc một mảng đất lớn đổ xuống.

Linh không còn trở về nữa.

Sau chiến tranh, trên khoảng đất nơi bệnh xá từng tồn tại, những cây phượng được trồng lên.

Mỗi độ hè sang, hoa lại nở đỏ rực như lửa.

Người dân trong vùng thường kể cho con cháu nghe về cô gái trẻ đã gửi lại tuổi xuân nơi ấy. Họ gọi những bông phượng ấy là "hoa lửa".

Bởi trong sắc đỏ ấy có khát vọng, có lòng dũng cảm và có cả sự hy sinh của một thế hệ thanh niên Việt Nam.

Một thế hệ đã biến tuổi trẻ của mình thành những ngọn lửa bất diệt, thắp sáng bầu trời Tổ quốc trong những năm tháng gian lao nhất của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn