MÙA HÈ Ở TRƯỜNG SA
MÙA HÈ Ở TRƯỜNG SA
Mùa hè năm ấy, Duy có một chuyến đi đặc biệt.
Lần đầu tiên trong đời, cậu được đặt chân đến Trường Sa cùng đoàn thanh niên tình nguyện.
Trước chuyến đi, Duy tưởng tượng nơi đây chỉ có biển xanh và những người lính đứng gác.
Nhưng khi tàu cập đảo, cậu nhận ra mình đã nghĩ quá đơn giản.
Trên đảo có trường học.
Có những căn nhà nhỏ.
Có cây xanh.
Có tiếng cười của trẻ em.
Và trên tất cả, có những con người đang ngày đêm làm việc để giữ gìn cuộc sống nơi biển xa.
Ngày đầu tiên, Duy cùng các bạn được giao nhiệm vụ sơn lại một khu nhà.
Nắng rất gắt.
Chỉ sau vài giờ, áo ai cũng ướt đẫm mồ hôi.
Một chiến sĩ trẻ đến giúp.
Anh cười:
— Mệt không?
Duy lau mồ hôi:
— Mệt lắm anh ạ.
— Ở đây chúng tôi làm việc như vậy mỗi ngày.
Duy nhìn anh.
— Anh không thấy chán sao?
Người lính lắc đầu:
— Mỗi ngày làm được một việc có ích thì có gì mà chán.
Câu nói khiến Duy suy nghĩ rất lâu.
Buổi tối, đoàn thanh niên tổ chức giao lưu với các chiến sĩ.
Mọi người kể cho nhau nghe về quê nhà.
Có người đến từ miền Bắc.
Có người đến từ miền Trung.
Có người đến từ miền Nam.
Dù quê hương khác nhau, tất cả đều có một điểm chung: họ đều yêu biển.
Một chiến sĩ kể:
— Có những hôm nhớ nhà lắm. Nhưng chỉ cần nhìn thấy lá cờ trên đảo là lại thấy mình đang ở đúng nơi cần có mặt.
Duy nhìn lá cờ đang bay ngoài sân.
Cậu không nói gì.
Ngày hôm sau, đoàn được tham gia một buổi tìm hiểu lịch sử.
Người hướng dẫn kể về Gạc Ma.
Duy nghe rất chăm chú.
Ngày 14 tháng 3 năm 1988.
64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.
Duy cúi đầu.
Cậu từng đọc về sự kiện ấy trong sách.
Nhưng hôm nay, khi đứng giữa biển, cảm giác hoàn toàn khác.
Cậu nhìn mặt nước trước mắt.
Biển vẫn bình yên.
Nhưng nơi đây từng chứng kiến một mất mát lớn.
Người hướng dẫn nói:
— Những người đã hy sinh đều còn rất trẻ.
Duy hỏi:
— Làm sao để thế hệ trẻ không quên họ?
Người hướng dẫn trả lời:
— Hãy học lịch sử. Nhưng đừng chỉ học để thi.
— Vậy học để làm gì ạ?
— Để hiểu mình đang đứng trên nền tảng nào và mình có trách nhiệm gì với tương lai.
Tối hôm đó, Duy ngồi một mình trên boong tàu.
Cậu mở điện thoại.
Mẹ nhắn:
“Con đi đến nơi chưa?”
Duy trả lời:
“Con đến rồi mẹ. Ở đây đẹp lắm.”
Mẹ hỏi:
“Có nhớ nhà không?”
Duy nhìn biển.
Cậu gõ:
“Có. Nhưng con cũng thấy nơi này giống một phần nhà của mình.”
Gửi xong, Duy ngồi im.
Cậu chợt hiểu câu nói mà người chiến sĩ hôm qua đã nói.
Nhìn thấy lá cờ là biết mình đang ở đúng nơi cần có mặt.
Ngày cuối cùng trên đảo, Duy cùng các bạn trồng những cây xanh mới.
Một em nhỏ trên đảo chạy đến hỏi:
— Anh ơi, cây này bao giờ lớn?
Duy cười:
— Nếu em chăm sóc tốt thì vài năm nữa nó sẽ lớn.
Em bé hỏi:
— Lúc đó anh còn ở đây không?
Duy im lặng.
Rồi cậu trả lời:
— Có thể không.
— Vậy ai chăm cây?
Duy nhìn những người lính đang đứng gần đó.
— Sẽ có người khác.
Em bé gật đầu.
Duy bất giác mỉm cười.
Cậu hiểu rằng Trường Sa cũng giống như một câu chuyện được viết tiếp qua nhiều thế hệ.
Người này đến.
Người kia rời đi.
Nhưng trách nhiệm vẫn còn.
Con tàu rời đảo vào sáng hôm sau.
Duy đứng trên boong nhìn Trường Sa nhỏ dần.
Cậu không còn nhìn đảo như trước.
Trước đây, cậu chỉ thấy một mảnh đất giữa biển.
Bây giờ, cậu thấy lịch sử.
Thấy những người lính.
Thấy những gia đình.
Thấy những thế hệ đang tiếp nối.
Và thấy trách nhiệm của chính mình.
Khi trở về trường, Duy kể lại chuyến đi cho các bạn.
Một người hỏi:
— Sau chuyến đi, điều gì thay đổi trong cậu?
Duy suy nghĩ rồi nói:
— Trước đây mình nghĩ bảo vệ biển đảo là việc của những người lính.
— Còn bây giờ?
Duy mỉm cười:
— Bây giờ mình hiểu đó là trách nhiệm chung.
Cậu nhìn ra sân trường.
Lá cờ Tổ quốc đang bay trong gió.
— Mỗi người có một cách đóng góp. Người lính bảo vệ nơi đầu sóng. Nhà khoa học nghiên cứu biển. Ngư dân bám biển đúng pháp luật. Người trẻ học tập và xây dựng đất nước. Tất cả đều góp phần vào sức mạnh của Tổ quốc.
Mùa hè kết thúc.
Nhưng chuyến đi của Duy không kết thúc trong ký ức.
Nó trở thành một phần trong cách cậu nhìn về quê hương.
Biển vẫn ở rất xa.
Nhưng từ ngày ấy, mỗi khi nhìn thấy màu xanh của biển, Duy lại nhớ đến lá cờ trên đảo.
Và nhớ những người đã hy sinh để bảo vệ quê hương.
Mùa hè ở Trường Sa đã dạy Duy rằng chủ quyền biển đảo không chỉ là một khái niệm trong sách vở. Đó là lịch sử, là cuộc sống và là trách nhiệm của mỗi thế hệ. Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình. Thế hệ trẻ hôm nay cần biến lòng biết ơn thành hành động: học tập, rèn luyện, bảo vệ môi trường biển, tôn trọng pháp luật và góp phần xây dựng Việt Nam ngày càng vững mạnh.


