"Mùa hè xanh" đời đầu và khát vọng tuổi trẻ
Ngày ấy, khái niệm "tình nguyện" với chúng tôi còn mới mẻ và đầy lãng mạn. Rời giảng đường đại học rực rỡ ánh đèn của Sài Gòn, chúng tôi khoác lên mình màu áo xanh tình nguyện, xách ba lô về với những vùng quê nghèo nhất của đồng bằng sông Cửu Long. Ở đó, chúng tôi cùng ăn, cùng ở, cùng làm với bà con nông dân. Ban ngày đi nạo vét kênh mương, đắp đê ngăn mặn; ban tối lại chong đèn dầu dạy chữ cho các cụ già và trẻ em nghèo.
Tôi nhớ mãi ánh mắt của một bà cụ 70 tuổi khi lần đầu tiên cầm bút viết được tên mình lên giấy. Bà khóc, chúng tôi cũng khóc. Lúc ấy, tôi chợt nhận ra rằng tuổi trẻ của mình có ý nghĩa hơn bao giờ hết khi được sẻ chia với những mảnh đời còn gian khó. Chúng tôi không có tiền bạc để cho bà con, nhưng chúng tôi mang đến tri thức, niềm vui và sự nhiệt huyết của tuổi thanh xuân. "Mùa hè xanh" năm ấy đã dạy chúng tôi một bài học quý giá: Đất nước mình còn nghèo, và trách nhiệm của thế hệ tri thức trẻ không phải là hưởng thụ, mà là dấn thân để xóa đi cái nghèo, cái dốt.


