Mùa hoa ấy anh không về
Nguyễn Tuấn Tú
Mùa xuân năm ấy, quê tôi có một mùa hoa rất đẹp.
Hoa xoan tím trải dài trên những con đường làng. Hoa bưởi trắng trước hiên nhà. Những cánh hoa nhỏ rơi xuống mặt sân, nhẹ đến mức người ta có cảm giác chỉ cần một cơn gió cũng có thể cuốn chúng đi rất xa.
Cũng trong mùa hoa ấy, anh lên đường.
Anh tên Dũng, còn tôi là Mai.
Chúng tôi lớn lên cùng một làng, cùng đi qua những năm tháng tuổi trẻ bình dị. Anh thường đợi tôi dưới gốc xoan đầu ngõ. Mỗi chiều, hai đứa cùng đi một đoạn đường, kể nhau nghe những chuyện chẳng có gì đặc biệt.
Anh từng nói:
– Sau này hòa bình, anh sẽ về.
Tôi hỏi:
– Anh sẽ làm gì?
Anh cười:
– Làm gì cũng được. Miễn là được ở quê mình.
Tôi nhớ câu nói ấy rất lâu.
Ngày anh lên đường, tôi đứng bên mẹ anh ở đầu làng.
Anh mặc bộ quân phục còn mới, chiếc ba lô khoác trên vai.
Trước khi bước lên xe, anh nhìn tôi:
– Mai, đợi anh nhé.
Tôi gật đầu.
– Anh nhớ về.
Anh cười.
– Nhất định.
Chiếc xe rời đi giữa tiếng gọi của những người thân.
Tôi đứng nhìn cho đến khi bóng anh khuất sau hàng cây.
Tôi không biết rằng, đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy anh khi anh còn sống.
Những tháng đầu tiên, thư anh gửi về đều đặn.
Anh kể về những người đồng đội.
Kể về những chặng đường hành quân.
Kể về những đêm nhớ nhà.
Anh thường hỏi:
“Mùa hoa ở quê mình đã nở chưa?”
Tôi hồi âm:
“Đã nở rồi. Đẹp lắm.”
Tôi kể về cây xoan đầu làng, về mẹ anh, về những người trong xóm.
Cuối thư, tôi luôn viết:
“Em vẫn chờ.”
Anh trả lời:
“Mùa hoa năm sau, anh sẽ về.”
Tôi tin.
Tôi bắt đầu tưởng tượng về ngày anh trở lại.
Tôi nghĩ anh sẽ bước xuống từ một chuyến xe, đứng trước cổng nhà và cười như ngày anh đi.
Tôi nghĩ chúng tôi sẽ cùng đi dưới hàng xoan tím.
Tôi nghĩ về một căn nhà nhỏ.
Một khu vườn.
Một cuộc sống bình dị.
Những ước mơ của tuổi đôi mươi khi ấy giản dị biết bao.
Mùa hoa năm sau đến.
Hoa xoan lại nở.
Tôi ra đầu làng từ rất sớm.
Tôi chờ.
Tôi nghĩ anh sẽ về.
Những người lính lần lượt trở lại.
Có người được mẹ chạy ra ôm.
Có người được người thương đứng chờ bên cổng.
Có người trở về với mái tóc đã bạc.
Nhưng không có anh.
Tôi đứng bên con đường làng đến khi trời tối.
Anh không về.
Tôi tự nhủ:
“Có lẽ anh về muộn.”
“Có lẽ đơn vị chưa cho anh về.”
“Có lẽ ngày mai.”
Nhưng ngày mai vẫn không có anh.
Một thời gian sau, một người đồng đội của anh tìm đến.
Anh ấy mang theo chiếc ba lô cũ.
Tôi chỉ nhìn thấy chiếc ba lô thôi cũng hiểu.
Người đồng đội nói rất khẽ:
– Anh Dũng đã hy sinh.
Tôi không khóc.
Tôi chỉ hỏi:
– Anh ấy có nhắc gì về quê không?
Người lính gật đầu.
– Anh ấy nhắc mẹ. Và nhắc đến em.
Tôi cúi đầu.
Hai bàn tay nắm chặt vào nhau.
Người đồng đội đưa cho tôi một lá thư.
Lá thư chưa kịp gửi.
Nét chữ của anh.
Tôi nhận lấy.
Trong thư, anh viết về mùa hoa.
Về quê nhà.
Về lời hẹn ngày trở về.
Và ở cuối trang giấy là một câu:
“Nếu mùa hoa năm nay anh chưa về, em đừng buồn. Nhất định sẽ có ngày…”
Dòng chữ dừng lại.
Không có phần tiếp theo.
Không có ngày trở về.
Không có một lời tạm biệt.
Chỉ có một cánh thư còn dang dở.
Chiến tranh kết thúc.
Mùa hoa vẫn về mỗi năm.
Những cây xoan đầu làng ngày càng lớn.
Con đường đất ngày trước được trải nhựa.
Những đứa trẻ lớn lên.
Những mái nhà mới mọc lên.
Quê hương thay đổi từng ngày.
Chỉ có lời hẹn của anh là mãi mãi dừng lại ở mùa hoa năm ấy.
Tôi giữ lá thư trong một chiếc hộp nhỏ.
Mỗi năm, khi hoa xoan nở, tôi lại mở ra.
Không phải để khóc.
Mà để nhớ.
Nhớ một chàng trai tuổi đôi mươi đã từng đứng bên con đường làng và nói:
“Mùa hoa năm sau, anh sẽ về.”
Nhưng mùa hoa ấy anh không về.
Và rồi mùa hoa sau nữa cũng vậy.
Anh không về nữa.
Nhiều năm sau, tôi đã già.
Một buổi chiều, tôi trở lại con đường cũ.
Cây xoan đầu làng vẫn còn đó.
Nhưng thân cây đã lớn hơn rất nhiều.
Hoa tím rơi đầy mặt đất.
Tôi đứng dưới tán cây, nhìn những cánh hoa bay trong gió.
Bỗng nhiên, tôi nhớ đến câu nói của anh:
– Sau này hòa bình, anh sẽ về.
Tôi mỉm cười.
– Anh ơi, quê mình bình yên rồi.
Gió thổi qua hàng cây.
Không có tiếng trả lời.
Nhưng tôi biết, có lẽ anh cũng sẽ vui nếu nhìn thấy quê hương hôm nay.
Bởi anh đã đi khi tuổi hai mươi.
Mang theo những ước mơ chưa kịp thực hiện.
Mang theo lời hẹn chưa kịp hoàn thành.
Và gửi lại phía sau một mùa hoa.
Có những mùa hoa chỉ kéo dài vài tuần.
Nhưng có những mùa hoa ở lại trong ký ức một đời người.
Mùa hoa năm ấy đối với tôi là như thế.
Đó là mùa hoa của tuổi trẻ.
Mùa hoa của những lời hẹn.
Mùa hoa của một người ra đi.
Và mùa hoa của một người mãi mãi không trở về.
Mùa hoa ấy anh không về.
Nhưng nhờ sự hy sinh của anh và biết bao người như anh, những mùa hoa hôm nay vẫn nở trong bình yên.
Những con đường quê vẫn có tiếng trẻ thơ.
Những mái nhà vẫn có ánh đèn mỗi tối.
Những người trẻ vẫn có thể yêu thương, học tập và mơ về tương lai.
Có lẽ, đó chính là điều anh từng mong muốn nhất.
Và mỗi khi mùa hoa lại về, tôi vẫn thầm nói:
“Anh à, mùa hoa năm ấy đã qua rất lâu rồi. Nhưng em vẫn nhớ.”


