Mùa hoa ban năm ấy
Một chiến sĩ trẻ đi qua những cánh rừng hoa ban và mang hình ảnh ấy làm ký ức về chiến trường.
Mùa xuân năm 1954, hoa ban nở trắng những sườn núi.
Anh Lộc nhìn những bông hoa và nói với đồng đội:
— Đẹp thật.
Người bạn cười:
— Hòa bình rồi về quê mà ngắm.
Lộc gật đầu.
Câu nói ấy trở thành lời hẹn.
Những ngày sau đó, cuộc chiến đấu diễn ra ngày càng quyết liệt.
Lộc vẫn nhớ hoa ban.
Anh từng nói rằng nếu trở về, anh sẽ kể cho mẹ nghe về những cánh hoa trắng giữa núi rừng Tây Bắc.
Chiến dịch kết thúc.
Anh đã trở về.
Nhiều năm sau, mỗi mùa hoa ban nở, Lộc lại nhớ đến những người đồng đội đã không thể trở về.
Hoa vẫn nở.
Nhưng ký ức về những người nằm lại cũng ở đó.



