Bài viết

Mùa hoa ban năm ấy

Giữa núi rừng Tây Bắc ngập sắc hoa ban, một người lính trẻ mang theo lời hứa sẽ trở về với mẹ sau ngày đất nước thống nhất. Nhưng chiến tranh khốc liệt đã biến lời hứa ấy thành một ký ức đẹp, sống mãi trong lòng những người ở lại.

Lai Châu17/07/2026Đoàn xã Khoen On (Đoàn xã Khoen On)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Ba năm 1972, núi rừng Tây Bắc bước vào mùa hoa ban nở rộ. Từng chùm hoa trắng ngần phủ kín các sườn đồi, hòa cùng màn sương sớm tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Thế nhưng, phía sau vẻ đẹp ấy là những tháng ngày bom đạn ác liệt khi từng đoàn xe vận tải vẫn ngày đêm vượt núi, băng rừng tiếp viện cho chiến trường.

Hoàng là chiến sĩ công binh vừa tròn hai mươi tuổi. Quê anh ở một vùng trung du, nơi có người mẹ già quanh năm tảo tần bên mảnh vườn nhỏ. Trước ngày lên đường nhập ngũ, mẹ chỉ nắm chặt tay anh rồi dặn: "Con đi giữ nước, mẹ chỉ mong con sống tốt và ngày chiến thắng hãy trở về."

Lời dặn ấy theo Hoàng suốt những năm tháng quân ngũ. Mỗi lần nghỉ chân bên bếp lửa, anh lại lấy lá thư của mẹ ra đọc. Tờ giấy đã cũ, những nếp gấp đã sờn, nhưng từng dòng chữ vẫn khiến lòng anh ấm lại giữa đại ngàn lạnh giá.

Đơn vị của Hoàng có nhiệm vụ san lấp hố bom và giữ cho tuyến đường luôn thông suốt. Công việc rất nguy hiểm, bởi ban ngày vừa lấp xong thì chiều hoặc tối máy bay địch lại quay lại ném bom. Có những đêm cả đơn vị phải làm việc dưới ánh trăng mờ, vừa cuốc đất vừa cảnh giác tiếng động cơ từ trên cao.

Một buổi chiều, sau nhiều giờ lao động liên tục, Hoàng ngồi dưới gốc cây ban, lấy giấy bút viết thư về cho mẹ. Anh kể rằng hoa ban năm nay nở rất đẹp, rằng đồng đội luôn yêu thương nhau như anh em ruột thịt, và hứa khi đất nước hòa bình sẽ đưa mẹ lên Tây Bắc ngắm mùa hoa trắng.

Lá thư mới chỉ viết được một nửa thì tiếng còi báo động vang lên dồn dập.

"Máy bay!"

Cả đơn vị lập tức lao vào vị trí chiến đấu. Chỉ vài phút sau, từng loạt bom trút xuống làm mặt đất rung chuyển. Đất đá bắn tung khắp nơi, cây rừng gãy đổ, khói bụi phủ kín cả con đường.

Khi trận bom vừa dứt, tiểu đội trưởng hô lớn:

"Nhanh lên! Phải thông đường trước khi đoàn xe tới!"

Không ai chần chừ. Dù mồ hôi lẫn bùn đất phủ kín người, tất cả vẫn hối hả xúc từng xẻng đất, khiêng từng tảng đá lớn ra khỏi mặt đường. Ai cũng hiểu rằng phía sau họ là hàng trăm chuyến xe đang chờ để tiếp tục hành trình vào chiến trường.

Đúng lúc con đường gần hoàn thành, tốp máy bay thứ hai bất ngờ quay lại.

Một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay bên cạnh.

Hoàng chỉ kịp lao tới đẩy người đồng đội trẻ ra khỏi vùng nguy hiểm thì một mảnh bom găm vào ngực anh.

Đồng đội chạy đến đỡ anh. Dòng máu đỏ thấm ướt màu áo lính.

Hoàng khẽ mỉm cười, giọng yếu dần:

"Đường... thông rồi chứ anh?"

Tiểu đội trưởng nắm chặt tay anh, đôi mắt đỏ hoe:

"Thông rồi... đoàn xe đang qua rồi, Hoàng."

Nghe vậy, Hoàng khẽ gật đầu. Trên khuôn mặt còn lấm lem bụi đất hiện lên nụ cười thanh thản. Anh ra đi khi tuổi đời vừa tròn hai mươi, mang theo ước mơ còn dang dở về một ngày được trở về bên mẹ.

Sau trận chiến, đồng đội thu dọn ba lô của Hoàng. Bên trong vẫn còn lá thư chưa kịp gửi. Những dòng cuối cùng còn bỏ dở:

"Mẹ ơi, khi đất nước hòa bình, con sẽ đưa mẹ lên ngắm mùa hoa ban. Con tin ngày ấy sẽ không còn xa nữa..."

Nhiều tháng sau, lá thư được trao tận tay người mẹ già. Bà ôm lá thư vào lòng, lặng lẽ nhìn ra khoảng sân trước nhà. Mùa xuân năm ấy, cây ban do đồng đội Hoàng mang về trồng đã nở những chùm hoa trắng đầu tiên.

Người mẹ khẽ mỉm cười trong làn nước mắt. Bà biết con trai mình đã không trở về, nhưng lời hứa về một mùa xuân hòa bình thì đã thành hiện thực trên khắp đất nước.

Từ đó, mỗi khi hoa ban nở, bà lại ngồi dưới gốc cây thật lâu. Trong tiếng gió lao xao, bà luôn có cảm giác như đâu đó vẫn còn tiếng gọi "Mẹ ơi..." của cậu con trai năm nào, người đã gửi trọn tuổi xuân của mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn