Mùa hoa bên dòng sông
tình yêu của họ bắt đầu rất giản dị,..
Mùa hoa bên dòng sông
Năm 1935, tại một ngôi làng nhỏ miền Trung, có chàng trai Nguyễn Văn Minh, sinh năm 1917, và cô gái Trần Thị Mai, sinh năm 1920. Hai người lớn lên bên nhau, cùng đi qua những mùa lúa chín và những buổi chiều thả diều bên dòng sông quê.
Tình yêu của họ bắt đầu rất giản dị. Minh thường giúp Mai gánh nước, còn Mai lặng lẽ để dành cho Minh những củ khoai nóng sau mỗi buổi làm đồng. Họ chưa từng nói những lời hoa mỹ, nhưng cả hai đều hiểu rằng trong trái tim mình đã có một người quan trọng.
Rồi chiến tranh đến.
Năm 1945, Minh tham gia cách mạng và lên đường chiến đấu. Trước ngày đi, Mai trao cho anh một chiếc khăn tay màu trắng và nói:
“Anh cứ đi. Em sẽ chờ.”
Những năm tháng sau đó, chiến tranh ngày càng khốc liệt. Minh đi qua nhiều chiến trường, còn Mai ở quê vừa chăm sóc gia đình, vừa tham gia nuôi giấu cán bộ và vận chuyển lương thực.
Họ chỉ có thể gửi cho nhau những lá thư ngắn ngủi. Có lá thư phải mất nhiều tháng mới đến nơi. Trong một bức thư, Minh viết: “Nếu ngày mai đất nước hòa bình, anh sẽ trở về bên dòng sông quê mình.”
Mai giữ lá thư ấy suốt nhiều năm.
Đến năm 1975, đất nước hòa bình. Sau hàng chục năm xa cách, Minh trở về quê. Anh đã già đi, mái tóc pha nhiều sợi bạc. Mai cũng không còn là cô gái năm xưa.
Chiều hôm ấy, họ gặp lại nhau bên dòng sông cũ.
Mai lấy từ trong chiếc hộp gỗ nhỏ chiếc khăn tay năm nào. Màu trắng đã ngả vàng, nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận.
Minh nhìn chiếc khăn, đôi mắt rưng rưng:
“Em vẫn giữ nó sao?”
Mai mỉm cười:
“Em đã hứa là chờ anh mà.”
Hai người đứng lặng bên dòng sông. Phía xa, tiếng trẻ con cười vang trong một làng quê thanh bình.
Họ đã mất gần cả tuổi thanh xuân vì chiến tranh, nhưng tình yêu của họ vẫn còn nguyên vẹn.
Từ năm 1935 đến năm 1975, bốn mươi năm đi qua như một giấc mơ. Chiến tranh có thể chia cách con người, nhưng không thể đánh bại một tình yêu đủ sâu sắc để chờ đợi đến ngày hòa bình.



