Bài viết

MÙA HOA ĐỎ TRÊN BIÊN CƯƠNG

Lạng Sơn10/01/2026Lục Thái Duy (Chi đoàn cơ sở Ban CHPTKV 1 - Thất Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Hai, biên giới phía Bắc rét cắt da cắt thịt. Sương mù quấn chặt các dãy núi như những dải khăn trắng không bao giờ gỡ ra hết. Con đường độc đạo dẫn lên điểm cao 685 trơn trượt vì sương đêm và băng giá. Dưới thung lũng, những cây hoa gạo đã bắt đầu nở, đỏ rực một góc rừng, như những đốm lửa âm ỉ giữa mùa đông kéo dài.

Trên chốt gác, Lợi đứng lặng. Đây là ca gác cuối của anh trong đêm. Hơi thở phả ra trắng xóa, đôi bàn tay tê cứng vì lạnh. Anh nhích người, chỉnh lại dây súng, đưa mắt nhìn về phía cột mốc biên giới mờ ảo trong sương.

Lợi nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi. Anh sinh ra ở một làng trung du, nơi đồi chè xanh nối tiếp nhau. Ngày nhận lệnh lên biên giới, mẹ anh chỉ lặng lẽ gói cho con túi cơm nắm, kèm theo chiếc khăn len đã sờn:

- Lên đó lạnh lắm. Giữ sức mà canh đất, con ạ.

Lợi không hỏi gì thêm. Anh hiểu, với mẹ mình, biên giới hay quê nhà đều là Tổ quốc.

Những năm ấy, biên giới phía Bắc chưa khi nào thật sự yên. Ban ngày tưởng chừng lặng lẽ, nhưng đêm xuống, rừng núi lại ẩn chứa những hiểm nguy không báo trước. Lợi đã quen với những ca gác dài, quen với tiếng gió rít qua khe đá, quen cả với cảm giác luôn căng mình trong sương mù dày đặc.

- Hết ca này là đổi gác, cố thêm chút nữa nhé! – tiếng đồng đội vọng lên từ chốt bên cạnh.

Lợi khẽ giơ tay ra hiệu đã nghe rõ. Anh đứng thẳng người hơn, mắt không rời con dốc đá phía trước. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nghĩ đến quê nhà. Nghĩ đến mùa xuân sắp đến, đến những đồi chè sẽ xanh non, đến bữa cơm gia đình có mẹ ngồi chờ nơi hiên cửa.

Một tiếng động rất khẽ vang lên từ triền núi đối diện.

Bản năng người lính khiến Lợi căng người. Mọi giác quan như dồn lại. Sương mù che kín tầm nhìn, chỉ còn những mảng xám chập chờn. Anh siết chặt khẩu súng, tim đập dồn dập nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo lạ thường.

Tiếng súng bất ngờ xé toạc màn sương.

Lợi kịp kéo còi báo động. Âm thanh chói gắt vang vọng khắp sườn núi, dội vào vách đá rồi lan xa. Một viên đạn trúng ngực anh. Cơn đau buốt nhói, nhưng Lợi vẫn cố gượng đứng, lùi thêm nửa bước về phía cột mốc.

Anh ngã xuống khi tay vẫn hướng về đường biên.

Máu thấm đỏ lớp áo xanh, hòa vào sương lạnh. Trong giây phút cuối cùng, Lợi không thấy sợ. Anh chỉ kịp nghĩ: đất vẫn còn đây.

Trận đánh diễn ra nhanh nhưng quyết liệt. Khi trời hửng sáng, sương tan dần, để lộ những triền núi trơ đá và cột mốc biên giới đứng vững giữa đất trời. Dưới thung lũng, hoa gạo đỏ rực trong nắng sớm, nổi bật đến nhói mắt.

Lợi hy sinh ở tuổi hai mươi ba.

Đồng đội chôn cất anh ngay trên sườn núi, nơi anh đã ngã xuống. Một tấm bia nhỏ được dựng lên, khắc vội tên và năm sinh. Không hoa, không vòng. Chỉ có lá cờ Tổ quốc gấp vuông vắn đặt bên mộ.

Nhiều năm sau, con đường lên điểm cao 685 đã được mở rộng. Chốt gác mới khang trang hơn, vững chãi hơn. Những người lính trẻ nối nhau lên nhận nhiệm vụ, mang theo ba lô và những câu chuyện về lớp người đi trước.

Mỗi mùa hoa gạo nở, họ lại dừng chân bên tấm bia nhỏ trên sườn núi, thắp một nén hương. Trong làn khói mỏng, câu chuyện về ca gác cuối của Lợi được nhắc lại, không ồn ào, nhưng đủ để người nghe đứng nghiêm người.

Ở quê nhà, mẹ Lợi đã già. Bà không còn đủ sức đi xa. Nhưng mỗi lần thấy hoa gạo nở đỏ đầu làng, bà lại ngồi rất lâu trước hiên, mắt nhìn về phía núi xa.

Hoa gạo rụng xuống, nhuộm đỏ cả lối đi.

Người ta nói, đó là màu hoa của biên cương – màu của những người lính đã hóa thân vào núi rừng phía Bắc, để đường biên hôm nay được yên bình, để đất nước trọn vẹn từ mũi Cà Mau đến địa đầu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn