Mùa Hoa Đỏ Trên Sườn Núi
háng Ba, rừng bắt đầu đỏ rực hoa gạo. Lan đứng lặng nhìn triền núi năm xưa cha cô từng chiến đấu. Người ta gọi đó là “mùa hoa lửa”.
Cha Lan hy sinh khi cô mới ba tuổi. Mỗi năm đến mùa hoa gạo, mẹ lại dắt cô lên đồi thắp hương. Bà bảo, hoa đỏ như máu, như lòng người không nguội.
Một hôm, Lan hỏi: “Mẹ ơi, cha có sợ không?”
Mẹ mỉm cười: “Có chứ. Nhưng yêu nước lớn hơn nỗi sợ.”
Lan lớn lên giữa những mùa hoa đỏ. Cô trở thành cô giáo vùng cao. Mỗi lần giảng bài về lịch sử, cô lại kể về mùa hoa lửa năm ấy – nơi cha cô và bao người đã hóa thành đất.
Hoa vẫn nở. Núi vẫn xanh. Và ký ức thì cháy sáng trong lòng người.



