MÙA HOA GẠO ĐỎ
Đinh Công Thành trở về sau chiến tranh với một cánh tay cụt. Người yêu anh – Nguyễn Thu Cúc – vẫn chờ dưới gốc cây gạo đầu làng.
Ngày Thành đi, cây gạo mới ra hoa.
Ngày anh về, hoa đỏ rực cả trời.
Nhưng chiến tranh đã thay đổi mọi thứ. Thành mặc cảm vì thương tật nên tránh mặt Cúc.
Một hôm, Cúc tìm đến:
“Em chờ anh vì anh là anh, không phải vì anh còn nguyên vẹn.”
Năm ấy họ cưới nhau dưới gốc cây gạo đỏ.
Mỗi mùa hoa nở, dân làng lại nhắc về chuyện tình của hai người như biểu tượng của lòng thủy chung.


