Mùa Hoa Lửa
Mùa Hoa Lửa
Năm ấy, tôi vừa tròn hai mươi tuổi.
Ngày lên đường, mẹ đứng trước cổng làng, tay cầm chiếc khăn tay màu xanh. Mẹ không khóc, chỉ dặn một câu:
“Nhớ trở về, con nhé.”
Tôi gật đầu, khoác ba lô lên vai rồi bước đi. Phía sau, tiếng mẹ gọi cứ nhỏ dần, hòa vào tiếng xe và tiếng những người lính trẻ đang hát.
Ở chiến trường, những ngày tháng trôi qua giữa tiếng súng và những cánh rừng đầy sương. Tôi có một người bạn thân tên Hùng. Hùng lúc nào cũng lạc quan, trong túi luôn giữ một tấm ảnh của cô gái quê nhà.
Hùng thường nói:
“Chiến tranh kết thúc, tao sẽ về cưới cô ấy.”
Tôi cười:
“Nhớ gửi thiệp cho tao.”
Hùng vỗ vai tôi:
“Nhất định!”
Nhưng lời hứa ấy chưa bao giờ thành hiện thực.
Trong một trận chiến, Hùng đã nằm lại giữa rừng. Trước khi rời đi, tôi lấy tấm ảnh trong túi áo bạn và tự nhủ sẽ có ngày trao nó về cho gia đình.
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc.
Tôi trở về quê. Mẹ đã già đi rất nhiều, nhưng vẫn đứng trước cổng chờ tôi như ngày tôi ra đi.
Tôi ôm lấy mẹ và bật khóc.
Ngoài sân, cây bưởi năm nào đã nở hoa trắng xóa.
Tôi ngồi dưới gốc cây, lấy chiếc khăn tay mẹ đưa ngày trước ra. Nó đã cũ, nhưng tôi vẫn giữ nguyên.
Tôi nhớ Hùng, nhớ những người đồng đội đã nằm lại, nhớ những năm tháng tuổi trẻ không thể quay về.
Chiến tranh đã đi qua.
Nhưng ký ức về một thời hoa lửa thì vẫn còn mãi.
Và mỗi khi hoa bưởi nở, tôi lại nghe như đâu đó tiếng Hùng cười:
“Nhất định nhé!”
Tôi mỉm cười, nhìn lên bầu trời xanh.
“Ừ, nhất định.”


