Cựu chiến binh

Mùa Hoa Lửa Trên Đồi Sim

Năm 1971 trên tuyến đường Trường Sơn khói lửa, Nguyễn Văn Minh – một chiến sĩ thông tin – gặp Trần Thị Lan, cô thanh niên xung phong làm nhiệm vụ san lấp hố bom. Giữa chiến tranh ác liệt, họ dần nảy sinh tình cảm trong những lần gặp gỡ giản dị trên con đường rừng. Trong một trận bom dữ dội, Minh bất chấp nguy hiểm nối lại đường dây liên lạc, còn Lan lo lắng chạy theo. Câu chuyện thể hiện vẻ đẹp của tình yêu và lòng dũng cảm của những con người trong “thời hoa lửa”.

Phú Thọ05/03/2026Phùng Đắc Duy (Chi đoàn 11A8 - Đoàn trường THPT Tam Dương II - xã Hội Thịnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, trên tuyến đường Trường Sơn khói lửa, nơi rừng già ngày đêm rung chuyển bởi bom đạn, Nguyễn Văn Minh được điều vào đơn vị thông tin đóng gần một ngọn đồi phủ đầy hoa sim tím. Một buổi chiều sau trận bom, khi Minh đang nối lại đường dây liên lạc bị đứt, anh gặp Trần Thị Lan — cô thanh niên xung phong đang cùng đội san lấp hố bom. Lan phủi đất trên áo rồi cười: — Anh lại nối dây nữa à? Bom vừa đánh xong đó. Minh đáp khẽ: — Nếu không nối ngay, đơn vị phía trước sẽ mất liên lạc. Từ hôm đó, hai người thường gặp nhau trên con đường đất đỏ giữa rừng. Lan hay mang cho Minh bi đông nước hoặc củ sắn luộc. Đổi lại, Minh kể cho cô nghe những câu chuyện quê nhà. Trung đội trưởng Lê Quang Hùng nhiều lần nhìn thấy họ nói chuyện liền nhắc: — Thời chiến, tình cảm cũng phải giữ trong lòng. Nhiệm vụ là trước hết. Nhưng chính anh Hùng cũng hiểu rằng giữa chiến tranh khốc liệt, những tình cảm nhỏ bé ấy giúp con người có thêm sức mạnh. Một đêm tháng tám, bom rơi dồn dập vào con đường huyết mạch. Đường dây liên lạc bị đứt nhiều đoạn. Minh nhận nhiệm vụ đi nối lại. Lan và đội thanh niên xung phong đang lấp hố bom gần đó. Tiếng máy bay gầm rú. Hùng hét lên: — Tất cả xuống hầm! Nhưng Minh vẫn chạy dọc theo dây điện thoại giữa làn khói. Lan nhìn thấy, vội chạy theo giữ anh lại: — Minh! Nguy hiểm! Ngay lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên. Đất đá tung lên trời. Khi khói tan, con đường vẫn còn đó. Đường dây liên lạc cũng đã được nối lại. Minh bị thương ở vai, nhưng vẫn cười: — Liên lạc thông rồi. Lan ngồi bên cạnh anh, mắt đỏ hoe. Đêm ấy, trên đồi sim tím, giữa ánh pháo sáng xa xa, họ im lặng rất lâu. Chiến tranh vẫn tiếp diễn. Nhưng từ khoảnh khắc đó, giữa “thời hoa lửa”, họ hiểu rằng có những điều đẹp đẽ vẫn nở ra ngay trong khói bom.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn