MÙA HOA LỬA TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Có những con đường được mở bằng máy móc, bằng những công trình lớn và những ngày tháng lao động bình thường. Nhưng cũng có những con đường được mở bằng mồ hôi, máu và tuổi xuân của cả một thế hệ. Đường Trường Sơn trong những năm kháng chiến chống Mỹ là một con đường như thế. Trên tuyến đường huyền thoại ấy, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ, thanh niên xung phong đã sống, chiến đấu và hy sinh để giữ mạch giao thông nối hậu phương lớn với chiến trường miền Nam. Trong số những con người đã góp phần làm nên kỳ tích ấy có nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Kim Huế, người con của quê hương Quảng Bình.
Nguyễn Thị Kim Huế sinh năm 1942 tại xã Tân Hóa, huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình. Sinh ra trong một vùng quê miền Trung còn nhiều gian khó, chị sớm chứng kiến những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh. Khi tuổi trẻ đang ở độ đẹp nhất, Nguyễn Thị Kim Huế cùng nhiều thanh niên quê hương lên đường làm nhiệm vụ. Những con đường Trường Sơn khi ấy không chỉ là những tuyến giao thông đơn thuần. Đó là huyết mạch của cuộc kháng chiến, nơi từng chuyến xe chở lương thực, vũ khí, thuốc men và bộ đội vượt qua bom đạn để hướng về chiến trường.
Trên tuyến đường ấy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Máy bay địch liên tục đánh phá. Những cung đường vừa được sửa chữa có thể lập tức trở thành những hố bom. Nhưng sau mỗi trận đánh, những người làm nhiệm vụ giao thông lại có mặt. Họ san lấp hố bom, cứu xe, cứu hàng, bảo đảm cho đoàn xe tiếp tục hành quân. Nguyễn Thị Kim Huế cũng đã trải qua những ngày tháng như vậy. Người con gái Quảng Bình đã biến tuổi trẻ của mình thành những ngày bám đường, bám trận địa, hoàn thành nhiệm vụ giữa những trận bom ác liệt.
Điều đáng quý ở thế hệ ấy là họ không chờ đợi chiến tranh kết thúc mới bắt đầu sống. Họ sống ngay giữa chiến tranh, sống bằng niềm tin và trách nhiệm. Những cô gái tuổi đôi mươi vẫn có những ước mơ riêng, vẫn nhớ gia đình, nhớ quê hương, nhưng khi nhiệm vụ đến, họ sẵn sàng đặt tất cả sang một bên. Với họ, giữ được con đường đồng nghĩa với giữ được mạch máu chiến trường; cứu được một chuyến xe là góp thêm một phần sức lực cho ngày chiến thắng.
Những đóng góp và thành tích trong chiến đấu của Nguyễn Thị Kim Huế đã được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng phía sau danh hiệu ấy vẫn là hình ảnh một người phụ nữ bình dị đã đi qua chiến tranh với những ký ức không dễ phai mờ. Đó là ký ức về những ngày bom đạn, về đồng đội, về những cung đường mà mỗi bước chân đều gắn với nhiệm vụ và sự hy sinh.
Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Những đoàn xe trên Trường Sơn không còn phải chạy trong tiếng máy bay. Những con đường năm xưa dần được thay đổi, mở rộng và nối liền những vùng đất. Cuộc sống của người dân Quảng Bình cũng từng ngày đổi thay. Nhưng những người từng đi qua chiến tranh như Nguyễn Thị Kim Huế hiểu hơn ai hết rằng, mỗi con đường bình yên hôm nay đều có một phần dấu chân của thế hệ đi trước.
Nhìn lại quá khứ, điều khiến người ta xúc động không chỉ là những chiến công lớn mà còn là sự lựa chọn của những con người rất trẻ. Họ đã lựa chọn cống hiến khi đất nước cần. Họ đã lựa chọn ở lại những nơi nguy hiểm nhất khi nhiều người khác đang tìm cách tránh bom đạn. Họ đã lựa chọn sống vì một ngày mai mà chính họ có thể không bao giờ nhìn thấy.
Đó cũng chính là giá trị của “thời hoa lửa”.
Ngày hôm nay, thế hệ trẻ được sinh ra trong hòa bình, được học tập và lựa chọn tương lai, có những điều mà thế hệ của Nguyễn Thị Kim Huế từng mơ ước. Vì vậy, câu chuyện về những người đã đi qua Trường Sơn không chỉ để chúng ta tự hào về quá khứ, mà còn để mỗi người tự hỏi mình đã làm gì cho quê hương, đất nước trong thời bình.
Không cần phải đứng giữa bom đạn mới có thể cống hiến. Mỗi người trẻ hôm nay có thể góp sức bằng học tập, lao động, sáng tạo, sống trách nhiệm và biết yêu thương cộng đồng. Nếu thế hệ trước đã dùng tuổi xuân để mở đường cho đất nước, thì thế hệ hôm nay cần tiếp tục đi trên những con đường ấy bằng khát vọng xây dựng quê hương giàu đẹp.
Trường Sơn hôm nay đã xanh trở lại. Những cung đường từng hằn dấu bom đạn giờ đã có những tuyến đường mới, những bản làng mới, những công trình mới. Nhưng ký ức về một thời không thể bị xóa nhòa. Trong ký ức ấy có những người lính, những thanh niên xung phong và những người phụ nữ như Nguyễn Thị Kim Huế – những con người đã góp một phần tuổi trẻ để viết nên trang sử hào hùng của dân tộc.
Có thể thời gian sẽ phủ lên chiến trường xưa màu xanh của cây cỏ. Nhưng thời gian không thể phủ lấp những giá trị mà thế hệ ấy để lại.
Bởi mỗi con đường bình yên hôm nay đều bắt đầu từ một con đường đã từng đi qua lửa đạn.
Và trên con đường ấy, có dấu chân của những người trẻ đã không ngại hy sinh tuổi xuân của mình để đất nước có được ngày mai.


