MÙA HOA LỬA TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Trường Sơn những năm chống Mỹ không chỉ có rừng xanh và suối lạnh, mà còn có lửa bom, khói đạn và những con người sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Ở nơi ấy, mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi, nước mắt và máu của những người lính trẻ, những con người đã gửi trọn tuổi xuân cho con đường ra trận.
Tiểu đội của Hòa được giao nhiệm vụ bảo vệ và sửa chữa một đoạn đường trọng điểm. Ban ngày, họ đào hầm, gia cố đường, ngụy trang kín đáo. Ban đêm, khi máy bay Mỹ tạm ngừng oanh tạc, đoàn xe từ hậu phương lại nối đuôi nhau vượt qua, mang theo lương thực, vũ khí và cả niềm tin của miền Bắc gửi vào miền Nam ruột thịt.
Hòa là tiểu đội trưởng, năm ấy vừa tròn hai mươi ba tuổi. Trước ngày lên đường, anh cưới vội người con gái cùng làng. Đám cưới không trầu cau đủ lễ, chỉ có mấy bó hoa rừng và lời hẹn ước giản dị: ngày đất nước yên bình sẽ về dựng lại mái nhà tranh. Trong ba lô của Hòa, bên cạnh cuốn sổ tay quân ngũ, luôn có chiếc khăn tay thêu tên người vợ trẻ đã sờn mép vì được mang theo suốt những chặng đường hành quân.
Chiến tranh ngày một ác liệt. Máy bay Mỹ đánh phá không theo quy luật. Có những ngày, bom trút xuống liên tiếp, núi rừng rung chuyển, đất đá vùi lấp cả con đường vừa kịp sửa xong. Tiểu đội phải làm việc trong làn khói bụi cay xè, vừa đào bới, vừa lắng nghe tiếng động cơ từ trên cao. Mỗi lần còi báo động vang lên, tất cả lại lao xuống hầm trú ẩn, chờ đợi trong nín thở.
Một buổi chiều cuối mùa khô, khi mặt trời còn treo lơ lửng trên đỉnh núi, máy bay bất ngờ quay lại. Đợt bom đầu tiên đánh trúng sườn đồi, đất đá đổ ầm xuống lòng đường. Giữa khói lửa mù mịt, Hòa phát hiện một thùng đạn bị hất văng ra khỏi hầm, nằm chênh vênh bên mép đường. Nếu trúng bom, toàn bộ đoạn tuyến sẽ bị phá hủy.
Không kịp suy nghĩ, Hòa lao ra. Đồng đội hô lớn gọi anh quay lại nhưng tiếng bom át tất cả. Anh dùng hết sức đẩy thùng đạn vào hốc đá. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Khi khói tan, con đường vẫn còn đó, nhưng Hòa đã ngã xuống, thân mình che chắn cho thùng đạn.
Đêm hôm ấy, tiểu đội lặng lẽ hoàn thành việc sửa đường. Đoàn xe vẫn kịp giờ vượt tuyến. Dưới ánh đèn gầm mờ nhạt, chiếc khăn tay của Hòa rơi lại bên hố bom, thấm đẫm máu. Không ai khóc thành tiếng. Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống đất, hòa vào bùn non của Trường Sơn.
Sáng hôm sau, khi sương còn giăng kín lối, cả tiểu đội đứng nghiêm chào Hòa lần cuối. Không có bia mộ, chỉ có một cành cây nhỏ cắm bên đường, đánh dấu nơi anh nằm lại. Con đường tiếp tục mở ra phía trước, hun hút và đỏ lửa, mang theo sự hi sinh thầm lặng của những người lính như Hòa.
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, con đường Trường Sơn năm xưa đã trở thành huyết mạch nối liền hai miền. Nhưng với những người từng đi qua mùa hoa lửa ấy, mỗi khúc quanh, mỗi tảng đá ven đường vẫn nhắc nhớ về một thời tuổi trẻ đã sống và ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



