Bài viết

MÙA HOA LỬA TRONG LÒNG PHỐ

Nguyễn Văn Lâm – Ba Lửa – đứng lặng trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Trước mặt anh là bản đồ vẽ tay, những ký hiệu chằng chịt. Đêm nay, đơn vị anh nhận nhiệm vụ đánh vào một mục tiêu trọng yếu, mở đường cho lực lượng tiến vào trung tâm thành phố.

Thái Nguyên20/04/2026Đinh Thị Thắm (Trường Tiểu học Nam Tiến I)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA HOA LỬA TRONG LÒNG PHỐ

Tháng Tư năm ấy, Sài Gòn nóng như nung. Nhưng cái nóng không chỉ từ nắng, mà còn từ những bước chân âm thầm của những người lính đặc công đang tiến gần tới giờ khắc quyết định.

Nguyễn Văn Lâm – Ba Lửa – đứng lặng trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Trước mặt anh là bản đồ vẽ tay, những ký hiệu chằng chịt. Đêm nay, đơn vị anh nhận nhiệm vụ đánh vào một mục tiêu trọng yếu, mở đường cho lực lượng tiến vào trung tâm thành phố.

Lâm không nói nhiều. Từ ngày vào đặc công, anh học cách im lặng – im lặng để nghe, để quan sát, để chờ thời cơ. Nhưng trong lòng anh, có một thứ luôn cháy: khát vọng kết thúc chiến tranh, để được trở về quê, nơi có mẹ già và cánh đồng lúa chín.

“Ba Lửa, sẵn sàng chưa?” – tiếng anh đội trưởng, Tư Hùng, trầm nhưng chắc.

Lâm gật đầu: “Rồi anh. Đêm nay… mình vào.”

Đêm xuống. Thành phố lên đèn, nhưng những con đường tối lại trở thành con đường của đặc công.

Lâm cùng tổ ba người lặng lẽ áp sát mục tiêu. Mỗi bước chân như dính vào mặt đất, không một tiếng động. Họ đã luyện điều này hàng năm trời – đi như bóng, thở như gió.

Một ánh đèn pha quét qua. Cả tổ lập tức ép sát vào tường. Tim Lâm đập nhanh, nhưng bàn tay vẫn vững. Anh nhớ lời dặn: “Sợ là bình thường, quan trọng là mình không để nó điều khiển mình.”

Khi tín hiệu được phát ra, Lâm là người đầu tiên lao lên. Tiếng nổ vang lên xé tan màn đêm. Cả khu vực rung chuyển. Đó không chỉ là tiếng nổ của thuốc nổ – mà là tiếng của lịch sử đang chuyển mình.

Đạn bắt đầu rít qua tai. Lâm cùng đồng đội nhanh chóng chiếm vị trí. Mồ hôi, khói, và ánh lửa hòa vào nhau, tạo thành một “mùa hoa lửa” rực cháy giữa lòng phố.

“Giữ vững! Sắp có lực lượng ta vào!” – Tư Hùng hét lớn.

Lâm nhìn về phía xa. Trong ánh lửa chập chờn, anh thấy từng đoàn xe tiến vào. Lá cờ giải phóng bay lên, đỏ rực trong đêm.

Khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi như tan biến.

Rạng sáng ngày 30 tháng 4.

Sài Gòn thức dậy trong một buổi sáng khác thường. Không còn tiếng súng dày đặc. Chỉ còn tiếng người, tiếng reo vui, và cả những giọt nước mắt.

Lâm ngồi tựa vào bức tường đã sứt mẻ. Vai anh bị xước, áo dính đầy bụi, nhưng ánh mắt sáng lên lạ thường.

“Xong rồi… thật rồi…” – anh thì thầm.

Tư Hùng ngồi xuống cạnh anh, vỗ nhẹ vai: “Ừ, xong rồi. Từ giờ… là hòa bình.”

Lâm ngẩng nhìn bầu trời. Lần đầu tiên sau bao năm, anh thấy nó trong xanh đến vậy.

Trong lòng anh, mùa hoa lửa đã khép lại. Nhưng một mùa khác – mùa của hy vọng và đoàn tụ – vừa bắt đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn