Bài viết

Mùa hoa năm ấy

Lào Cai04/12/2025Sần Phức (Đoàn xã Tả Van)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh, cả núi rừng Tây Bắc như bừng cháy trong màu hoa mua, hoa mận, và cả lửa đạn. Làng Tả Van khi ấy chỉ có vài nóc nhà nép bên triền núi, đêm đêm ánh đèn dầu leo lét soi bóng những người mẹ chong mắt đợi con.

Trong đội Thanh niên xung kích của xã có hai người bạn thân: Lềnh – anh trai cả của một gia đình người dân tộc Mông đông em nhỏ, và Mẩy – cô gái mới mười chín tuổi, giọng nói lúc nào cũng trong trẻo như suối đầu nguồn.

Mỗi khi tiếng kẻng báo động vang lên, họ lại gùi gạo, khiêng đạn, men theo những con dốc sương phủ để kịp chuyển hàng cho bộ đội. Đường đi hun hút, tiếng súng đạn vang khắp nơi, nhưng Mẩy vẫn thường cười:
“Thời này là thời hoa lửa, có sợ cũng chẳng lùi bước được đâu anh Lềnh ạ.”

Một đêm cuối năm, trời rất lạnh. Đơn vị bộ đội báo cần chuyển gấp hòm thuốc và lương thực lên điểm cao. Lềnh và Mẩy xung phong. Con đường qua suối đá tối mịt, chỉ còn tiếng nước réo và tiếng đạn pháo rền trên xa. Khi họ còn cách điểm tập kết chưa đầy vài trăm mét, một trận mưa đạn bất ngờ trút xuống. Seng bị trúng đạn ngã trong bụi mù đất đá, chân không đứng lên được.

Lềnh quay lại, bế Mẩy lên đôi vai rắn chắc. Tiếng súng vẫn nổ dồn dập, nhưng anh cứ thế cắm đầu chạy. Đến lúc trao được hòm thuốc cho bộ đội, Mẩy nắm lấy tay anh, thều thào:
“Nếu mai có về bản, anh đừng nói mẹ em khóc… Em chỉ tiếc mùa Mận năm sau.”

Mẩy trút hơi thở cuối cùng khi trời vừa tang tảng sáng. Sương phủ trắng nương, bông lau lấp lánh như ánh nến tiễn người đi.

Sau chiến tranh, mỗi độ tháng ba, Mận trắng lại nở rộ trên sườn núi Tả Van. Mỗi lần đi ngang qua, Lềnh –là một cán bộ xã già đã nghỉ hưu – lại lặng nhìn và kể cho con cháu nghe về một thời hoa lửa, nơi những người trẻ không chỉ biết chiến đấu mà còn biết thương yêu, biết hy sinh cả tuổi xuân để đổi lấy hòa bình hôm nay./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn