MÙA HOA RỪNG NĂM ẤY
MÙA HOA RỪNG NĂM ẤY
Mỗi độ tháng ba, cánh rừng nơi đơn vị anh Khôi đóng quân lại nở đầy những chùm hoa tím nhỏ. Giữa bom đạn khốc liệt, sắc hoa ấy trở thành điều bình yên hiếm hoi mà những người lính trẻ có thể nhìn thấy.
Anh Khôi thường ngắt một nhành hoa cài lên quai mũ rồi cười:
“Chiến tranh cũng phải có chút màu sắc chứ.”
Đồng đội ai cũng quý anh bởi tính tình vui vẻ ấy. Dù hành quân vất vả đến đâu, anh vẫn luôn tìm cách khiến mọi người bớt căng thẳng.
Những ngày ấy, đơn vị liên tục di chuyển trong rừng sâu. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm hành quân. Đôi chân ai cũng phồng rộp vì đi quá nhiều.
Một chiều, khi cả đơn vị dừng chân bên sườn đồi, anh Khôi ngồi tựa gốc cây rồi lấy trong túi áo ra một lá thư đã nhàu.
Đó là thư của người yêu gửi từ quê nhà.
Anh đọc đi đọc lại nhiều lần như sợ quên mất từng dòng chữ.
Rồi anh gấp lá thư lại thật cẩn thận.
“Bao giờ hòa bình, tao sẽ về cưới vợ,” anh nói.
Mọi người cười ồ lên giữa rừng chiều lộng gió.
Nhưng chiến tranh đâu cho người ta dễ dàng giữ trọn lời hứa.
Đêm hôm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ vượt qua khu vực trọng điểm đang bị đánh phá dữ dội.
Bom sáng rực cả cánh rừng.
Tiếng nổ dội liên hồi khiến mặt đất rung chuyển.
Trong lúc hỗn loạn, một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại phía sau.
Anh Khôi quay lại cứu đồng đội.
Anh đưa được người lính ấy ra khỏi vùng nguy hiểm.
Nhưng chính anh đã nằm lại giữa mùa hoa rừng năm ấy.
Nhiều năm sau, người con gái từng viết thư cho anh vẫn chưa một lần lập gia đình.
Mỗi mùa hoa tím nở, bà lại ngồi rất lâu trước hiên nhà.
Bởi ở đâu đó trong ký ức, vẫn còn một người lính trẻ mang theo lời hẹn chưa kịp trở về.



