Cựu Thanh niên xung phong

Mùa Hoa Sim Trở Lại

Một đồi hoa sim tím nơi Trường Sơn từng là điểm hẹn bình yên hiếm hoi của những người lính và thanh niên xung phong giữa mưa bom bão đạn. Hơn nửa thế kỷ sau, sắc tím ấy vẫn gợi nhớ về tình đồng đội, tình yêu quê hương và những ước mơ dang dở của tuổi hai mươi.

Khánh Hòa17/06/2026Lại Trà Hương Giang (Chi đoàn thôn Phú Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Nguyễn Thị Thu Hà vẫn còn nhớ mùa hè năm 1972, khi đơn vị của bà đóng quân gần một quả đồi nhỏ ở phía tây Quảng Bình. Trên đồi mọc đầy hoa sim tím. Mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ san lấp hố bom, dẫn xe qua trọng điểm, các cô gái thanh niên xung phong thường tranh thủ lên đồi hái vài cành sim cắm trong lán để xua đi nỗi nhớ nhà.

Trong đơn vị có chiến sĩ lái xe Trần Văn Quý, quê ở Nghệ An. Quý là người vui tính, hay đàn hát và luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ. Anh thường nói:

– Hòa bình rồi, tôi sẽ đưa mẹ lên đây ngắm hoa sim. Chắc bà sẽ thích lắm.

Mỗi lần xe dừng nghỉ, Quý lại hái một cành sim tím đặt lên mũ tai bèo rồi cười đùa với mọi người. Vì thế, đồng đội gọi anh bằng cái tên thân mật: “Quý hoa sim”.

Một chiều cuối tháng Chín năm ấy, sau khi đưa hàng vào chiến trường, xe của Quý trở về đúng lúc đơn vị thanh niên xung phong của bà Hà đang sửa đường. Tranh thủ giờ nghỉ, mọi người ngồi bên đồi sim, hát những bài ca quen thuộc.

Quý mở cuốn sổ nhỏ và đọc cho mọi người nghe vài dòng anh vừa viết:

"Nếu mai này hòa bình, tôi sẽ trở về làng, dựng lại căn nhà nhỏ cho mẹ. Trước sân sẽ trồng một hàng hoa sim để nhớ những ngày Trường Sơn."

Không ai ngờ đó lại là những dòng cuối cùng anh viết.

Đêm hôm ấy, trong lúc cố đưa chiếc xe chở đầy thuốc men vượt qua trọng điểm trước khi trời sáng, xe của Quý bị trúng bom. Anh đã anh dũng hy sinh khi mới hai mươi ba tuổi.

Sau trận bom, bà Thu Hà cùng đồng đội tìm thấy cuốn sổ nhỏ của Quý còn vương mùi khói. Bên trong vẫn còn ép một cánh hoa sim tím đã khô.

Ngày đất nước thống nhất, bà Hà mang cuốn sổ ấy về Nghệ An trao lại cho mẹ anh Quý. Người mẹ già nâng niu cánh hoa sim đã úa màu và nghẹn ngào:

– Nó thương hoa sim lắm. Hồi nhỏ, cứ đến mùa sim chín là lại chạy lên đồi hái về cho mẹ…

Năm tháng qua đi, bà Nguyễn Thị Thu Hà nhiều lần trở lại Trường Sơn. Đồi sim năm xưa vẫn nở tím mỗi độ hè sang.

Bà xúc động kể:

“Những người đồng đội của tôi đã nằm lại tuổi hai mươi nơi đây. Nhưng mỗi mùa hoa sim nở, tôi lại có cảm giác như họ vẫn đang ở đâu đó, mỉm cười giữa đại ngàn. Sắc tím ấy là ký ức không bao giờ phai của một thời hoa lửa.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn