Bài viết

MÙA HOA TÁO MÈO TRẮNG NÚI

Lào Cai26/05/2026Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai (Đoàn xã Sơn Lương, tỉnh Lào Cai)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MÙA HOA TÁO MÈO TRẮNG NÚI

Mỗi độ tháng ba về, những sườn núi ở Sùng Đô lại phủ trắng màu hoa táo mèo.

Từ xa nhìn lại, cả vùng núi như chìm trong mây.

Gió xuân đi qua mang theo mùi hương nhè nhẹ của hoa rừng khiến ai cũng thấy lòng dịu lại.

Giữa mùa hoa ấy có ông Mùa A Của — một cựu chiến binh người Mông đã ngoài bảy mươi tuổi.

Người trong bản gọi ông là “ông Của giữ mùa hoa”.

Ông Của sinh năm 1950.

Thuở nhỏ, nhà ông nằm sát một khu rừng táo mèo cổ thụ.

Mỗi mùa xuân, mẹ ông thường dắt con trai lên núi ngắm hoa nở.

Bà bảo:

“Hoa táo mèo không nở quanh năm… nên phải biết quý những mùa đẹp của cuộc đời.”

Câu nói ấy ông nhớ mãi.

Năm 1971, ông nhập ngũ.

Những năm tháng chiến tranh là quãng thời gian dài nhất ông xa quê.

Ở nơi chiến trường khốc liệt, điều ông nhớ nhất không phải món ăn hay mái nhà… mà là màu trắng của hoa táo mèo trên núi quê mình.

Có lần giữa rừng sâu, đơn vị ông hành quân qua một vùng cây dại nở hoa trắng.

Ông đứng lặng rất lâu.

Một người đồng đội hỏi:

“Cậu nhớ nhà à?”

Ông gật đầu rồi khẽ nói:

“Tôi nhớ mùa hoa trên núi quê tôi.”

Những đêm sau đó, mỗi lần mệt mỏi hay nhớ quê, ông lại kể cho đồng đội nghe về những triền núi phủ trắng hoa táo mèo ở Sùng Đô.

Nhiều người chưa từng thấy hoa ấy nhưng vẫn hình dung được vẻ đẹp bình yên qua lời kể của ông.

Sau ngày hòa bình, ông trở về quê hương.

Nhưng nhiều cánh rừng táo mèo đã bị chặt đi để lấy gỗ hoặc làm nương.

Nhìn những sườn núi trọc dần, ông thấy đau như mất đi một phần ký ức tuổi thơ.

Từ đó, ông bắt đầu lặng lẽ trồng lại táo mèo trên các triền đồi quanh bản.

Mỗi mùa mưa, ông gùi cây giống lên núi.

Đất đá cằn khô, đường dốc dựng đứng, nhưng ngày nào ông cũng đi.

Có hôm mưa rét ngã giữa đường, ông vẫn ôm chặt bó cây giống không để gãy.

Người dân bảo:

“Ông già rồi, trồng làm gì nhiều cây thế?”

Ông chỉ cười:

“Để sau này con cháu vẫn còn được thấy núi mình nở hoa.”

Dần dần, nhiều người trong bản bắt đầu trồng theo ông.

Những sườn núi khô cằn ngày nào lại xanh lên từng mùa.

Rồi một mùa xuân nọ, cả triền đồi phía sau bản trắng xóa hoa táo mèo như ngày xưa.

Lũ trẻ chạy giữa rừng hoa cười vang cả sườn núi.

Người già đứng nhìn mà mắt rưng rưng.

Không chỉ người ở Sùng Đô, bà con từ Suối Quyền, Nậm Mười và Sơn Lương mỗi mùa hoa nở cũng tìm đến ngắm những triền núi trắng giữa biển mây Tây Bắc.

Một buổi sáng đầu xuân, khi gió nhẹ làm cánh hoa bay trắng lối mòn, đứa cháu gái nắm tay ông rồi hỏi:

“Ông ơi, sao ông thích hoa táo mèo thế?”

Ông nhìn những cánh hoa trắng rung rinh trong nắng sớm rồi chậm rãi đáp:

“Vì người đi qua chiến tranh mới hiểu… điều đẹp nhất không phải là sống thật lâu, mà là để lại cho đời một mùa hoa.”

Ngoài kia, nắng xuân đang tràn xuống những triền núi vùng cao.

Hoa táo mèo trắng lặng lẽ nở giữa biển mây của Tây Bắc.

Và trên con đường nhỏ quanh co ấy, người cựu chiến binh già vẫn chậm rãi bước giữa mùa hoa quê hương — như đang đi giữa chính ký ức bình yên của cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn