Mùa hoa tháng 7
Mùa hoa tháng 7
Tháng Bảy năm nay trời dịu.
Ông Lâm ngồi trước hiên nhà, tay lần từng cánh hoa huệ trắng đặt trên bàn thờ. Ngoài sân, đứa cháu nội đang tập đọc bài về Ngày Thương binh – Liệt sĩ. Giọng nó còn ê a, nhưng rõ ràng.
“Ông ơi, sao tháng Bảy nhà mình lúc nào cũng có hoa?”
Ông Lâm khẽ cười.
“Vì tháng Bảy là tháng để nhớ.”
Năm ông mười chín tuổi, cũng một tháng Bảy như thế.
Trời Trường Sơn mưa rừng xối xả. Đơn vị thanh niên xung phong của ông nhận nhiệm vụ san lấp đoạn đường vừa bị bom cày nát. Đất đỏ quện với nước mưa, dính chặt vào chân.
Ông nhớ rõ tiếng cuốc bổ xuống mặt đường ướt nhão. Nhớ ánh đèn pin bọc giấy đỏ lập lòe trong đêm. Và nhớ cả tiếng cười của Quý – cậu bạn thân cùng tổ.
“Lấp nhanh lên, sáng mai xe qua là tụi mình lập công đó!”
Họ trẻ lắm. Tin rằng chỉ cần cố thêm một chút là hòa bình sẽ gần hơn một chút.
Rồi một tiếng nổ chát chúa xé toạc màn mưa.
Khi ông tỉnh lại, trời đã gần sáng. Đoạn đường phẳng trở lại. Nhưng Quý thì không còn nữa.
Từ năm ấy, tháng Bảy với ông không chỉ có mưa.



