Mùa hoa trên cao điểm 468
MÙA HOA TRÊN CAO ĐIỂM 468
Tháng Bảy.
Mưa rừng Hà Giang trắng xóa những triền núi Vị Xuyên. Con đường dẫn lên Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên đông hơn mọi ngày. Những đoàn người lặng lẽ mang theo hương, hoa và lòng biết ơn đến với những người lính đã gửi lại tuổi hai mươi nơi biên cương Tổ quốc.
Đứng trước những hàng mộ trắng, cựu chiến binh Lê Văn Thành lặng người rất lâu. Đã hơn bốn mươi năm trôi qua, nhưng trong ký ức ông, Cao điểm 468 vẫn hiện lên nguyên vẹn như ngày nào.
Năm 1984, Thành mới hai mươi tuổi. Anh là chiến sĩ của một đơn vị bộ binh được điều động lên mặt trận Vị Xuyên. Xe dừng dưới chân núi, người lính trẻ ngẩng đầu nhìn lên đỉnh cao chìm trong mây. Những con dốc dựng đứng, những vách đá tai mèo sắc như dao và những cánh rừng già âm u báo hiệu một cuộc chiến khốc liệt đang chờ phía trước.
Đêm đầu tiên trên chốt, một người lính đi trước khẽ nói:
– Từ đây trở lên là Cao điểm 468. Mỗi tấc đất đều được giữ bằng máu.
Thành im lặng.
Anh cúi xuống, nắm một nắm đất bỏ vào túi áo như một lời hứa với chính mình.
Cuộc sống trên điểm cao vô cùng gian khổ. Đường tiếp tế quanh co dưới tầm quan sát của đối phương. Mỗi chuyến vận chuyển lương thực, đạn dược đều phải tranh thủ màn đêm. Có hôm, mỗi người chỉ được chia một nắm cơm vắt và vài ngụm nước.
Đá nhiều hơn đất.
Sương nhiều hơn nắng.
Nhưng tiếng cười của những người lính vẫn vang lên trong căn hầm nhỏ được gia cố bằng bao cát và thân gỗ.
Đồng đội thân nhất của Thành là Hòa, chàng trai quê Nghệ An có giọng hát rất hay. Mỗi tối yên tiếng pháo, Hòa lại khe khẽ cất tiếng:
"Đêm Trường Sơn nhớ Bác..."
Tiếng hát chưa bao giờ trọn vẹn, bởi chỉ ít phút sau, tiếng pháo lại dội về từ phía trước.
Một buổi sáng cuối tháng Sáu, màn sương chưa kịp tan thì trận địa rung chuyển bởi những loạt pháo dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng gãy đổ, từng tảng đá lớn lăn xuống sườn núi.
Lệnh giữ chốt được truyền đi.
Không ai lùi bước.
Những người lính bám chắc công sự, bình tĩnh chiến đấu trong tiếng nổ liên hồi. Khi một đoạn giao thông hào bị sập, Thành và Hòa lao đến đào bới đưa đồng đội bị vùi lấp ra ngoài.
Giữa lúc cả tổ vừa đưa được người bị thương vào nơi an toàn, một tiếng nổ lớn vang lên.
Khói bụi phủ kín cả sườn núi.
Khi bụi tan, Thành chỉ còn thấy chiếc ba lô của Hòa nằm cạnh một gốc cây cháy sém.
Trong ba lô chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và lá thư chưa kịp gửi về cho mẹ.
Ngoài bì thư, Hòa nắn nót viết:
"Mẹ kính yêu!"
Lá thư ấy mãi mãi không đến được quê nhà.
Sau trận đánh, đơn vị vẫn giữ vững Cao điểm 468.
Nhưng đội hình ngày hôm ấy vắng đi nhiều gương mặt.
Nhiều người mãi mãi ở lại với núi rừng Vị Xuyên khi tuổi đời còn rất trẻ.
Năm tháng trôi qua.
Chiến tranh lùi xa.
Những hố pháo ngày nào đã phủ màu xanh của cỏ cây. Hoa rừng nở dọc những sườn núi từng ngập khói lửa. Tiếng chim thay cho tiếng súng.
Mỗi dịp tháng Bảy, ông Thành lại trở về.
Ông mang theo bó hoa rừng đặt lên bia tưởng niệm.
Đứng giữa gió núi, ông khẽ gọi tên từng người đồng đội.
Không ai trả lời.
Chỉ có tiếng thông reo như lời đáp từ những người lính đã hóa thân vào đất mẹ.
Một nhóm học sinh bước đến, lễ phép hỏi:
– Ông ơi, điều gì khiến các ông có thể kiên cường đến thế?
Ông Thành nhìn lên đỉnh 468, nơi mây trắng đang lững lờ trôi.
Ông mỉm cười:
– Vì sau lưng chúng tôi là Tổ quốc. Là cha mẹ. Là những đứa em còn đang đến trường. Nếu người lính không giữ được biên cương thì sẽ không có những ngày bình yên cho các cháu hôm nay.
Lũ trẻ im lặng.
Các em cúi đầu trước những hàng mộ trắng.
Trong khoảnh khắc ấy, lịch sử không còn là những dòng chữ khô khan trong sách giáo khoa.
Lịch sử hiện lên qua những lá thư chưa kịp gửi, qua chiếc ba lô bạc màu, qua những người lính mãi mãi dừng lại ở tuổi đôi mươi để đất nước được bình yên.
Ngày nay, Cao điểm 468 không còn vang tiếng súng.
Nhưng mỗi tấc đất nơi ấy vẫn nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng độc lập, chủ quyền và hòa bình luôn phải được gìn giữ bằng lòng yêu nước, trách nhiệm và sự cống hiến.
Mùa hoa lại nở trên đỉnh núi.
Những bông hoa nhỏ bé mọc lên từ lớp đất từng thấm máu bao người lính.
Như một lời tri ân lặng lẽ gửi đến những người đã sống trọn tuổi thanh xuân vì biên cương Tổ quốc.
Họ không chỉ là những người lính của Vị Xuyên.
Họ là biểu tượng của một "thời hoa lửa" – nơi lòng yêu nước rực sáng hơn mọi bom đạn, nơi tuổi trẻ Việt Nam đã viết nên những trang sử bất diệt giữa đại ngàn Hà Giang.


