Bài viết

MÙA HOA TRÊN ĐẤT LỬA

Ninh Bình16/04/2026Phạm Thị Kim Dung (Đoàn xã Nam Hồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA HOA TRÊN ĐẤT LỬA

Năm ấy, làng An Bình chìm trong khói lửa. Bom đạn xé nát những cánh đồng vốn xanh mướt, biến con đường làng thành những vệt đất cháy đen. Người ta gọi đó là “thời hoa lửa” – bởi giữa chiến tranh khốc liệt, vẫn có những bông hoa của lòng dũng cảm và tình yêu nở rộ.

Lan mới mười tám tuổi. Cô gái nhỏ với đôi mắt trong veo ngày nào giờ đã khoác lên mình chiếc áo nâu sờn, theo đội dân công tải đạn. Mỗi đêm, Lan cùng mọi người lặng lẽ băng qua rừng, vượt suối, mang từng thùng đạn ra tiền tuyến.

Ở nơi đó, cô gặp Minh – một anh bộ đội trẻ. Minh hay cười, dù xung quanh chỉ toàn tiếng súng và mùi khói thuốc. Mỗi lần gặp Lan, anh thường dúi vào tay cô một cành hoa rừng bé xíu.

“Đất này vẫn còn hoa, nghĩa là vẫn còn hy vọng,” Minh nói.

Lan không trả lời, chỉ cười. Nhưng từ lúc nào, những cành hoa nhỏ ấy đã trở thành điều khiến cô mong chờ mỗi chuyến đi.

Rồi một ngày, trận bom lớn ập đến. Đất trời rung chuyển. Khi Lan tỉnh lại, mọi thứ xung quanh chỉ còn là đổ nát. Cô chạy đi tìm Minh, gọi tên anh trong tuyệt vọng.

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có một cành hoa rừng bị vùi trong đất cháy.

Lan lặng người. Nước mắt không rơi, nhưng trái tim như vỡ ra từng mảnh. Cô nhặt cành hoa lên, siết chặt trong tay, rồi đứng dậy.

Từ ngày hôm đó, Lan vẫn tiếp tục đi. Vẫn băng rừng, vượt suối, mang đạn ra chiến trường. Nhưng giờ đây, trong túi áo của cô luôn có một cành hoa khô.

Chiến tranh rồi cũng qua đi. Làng An Bình dần hồi sinh. Trên mảnh đất từng cháy đen, những bông hoa rừng lại nở.

Lan đứng giữa cánh đồng, nhìn hoa trải dài dưới nắng. Cô khẽ mỉm cười.

Bởi cô hiểu rằng, trong những năm tháng khốc liệt nhất, con người ta vẫn có thể yêu thương, hy vọng và sống đẹp.

Như những bông hoa… nở giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn