Bài viết

MÙA HOA TRỞ LẠI

Ninh Bình15/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh kết thúc.

Mai trở về quê, khi mái tóc đã điểm bạc. Cô từng là thanh niên xung phong, từng sống những năm tháng dữ dội nhất trên tuyến lửa.

Ngôi làng đón cô bằng sự bình yên lạ lẫm.

Không còn tiếng bom. Không còn những đêm chạy dưới ánh pháo sáng.

Chỉ còn tiếng gió, tiếng trẻ con cười.

Một buổi chiều, Mai ra bờ sông. Nơi đây, ngày xưa cô từng tiễn người yêu lên đường.

Anh đã không trở về.

Mai ngồi xuống, lặng nhìn dòng nước trôi.

Một cô bé chạy đến:
– “Bà ơi, bà nhìn này!”

Cô bé đưa cho Mai một bông hoa đỏ nhỏ.

– “Hoa gì thế cháu?”

– “Cháu không biết. Nó mọc ở ngoài bãi.”

Mai cầm bông hoa. Tim cô khẽ rung lên.

Màu đỏ ấy… giống hệt màu hoa lửa năm xưa.

– “Ở đây cũng có sao…” – cô thì thầm.

Cô bé cười:
– “Đẹp không bà?”

Mai gật đầu:
– “Đẹp lắm.”

Nhưng không phải vì vẻ ngoài.

Mà vì nó gợi lại cả một thời tuổi trẻ – đầy mất mát, nhưng cũng đầy tự hào.

Mai nhìn xa xăm.

Những người đã ngã xuống, những con đường đã đi qua, những giấc mơ chưa trọn vẹn…

Tất cả như sống lại.

Cô đặt bông hoa lên lòng bàn tay.

– “Chúng ta đã đi qua rồi…” – cô khẽ nói.

Gió thổi nhẹ.

Mùa hoa lại về.

Không còn khói lửa.

Nhưng ký ức về một thời hoa lửa – sẽ mãi nở, trong lòng những người đã từng sống, chiến đấu và hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn