Mùa hồng không có người hái
Có những mùa quả ngọt không dành cho việc thu hoạch, mà để gìn giữ một niềm tin rằng người thân nhất định sẽ trở về.
Mỗi độ tháng Tám, sau vườn nhà ông Dần ở thôn Nhà Nít lại đỏ rực màu hồng chín. Cây hồng ấy do chính người con trai cả trồng từ ngày còn mười lăm tuổi. Trước lúc lên đường nhập ngũ, anh chỉ dặn cha một câu ngắn ngủi:
"Đợi con về, mình sẽ cùng hái mùa hồng đầu tiên."
Lời hẹn ấy theo người cha đi qua từng mùa mưa nắng.
Năm đầu tiên, quả chín nhiều đến nỗi cành cong xuống sát mặt đất. Ông không nỡ hái. Ông bảo với bà rằng để vài hôm nữa, biết đâu con sẽ về.
Rồi vài hôm thành vài tháng.
Mùa hồng ấy rụng đầy gốc.
Năm sau cũng vậy.
Đến năm thứ ba, người hàng xóm sang xin ít quả cho lũ trẻ, ông chỉ nhẹ nhàng lắc đầu:
"Để nó còn thấy cây vẫn đợi."
Suốt những năm chiến tranh, cây hồng vẫn ra quả đều đặn. Mỗi mùa, ông chỉ hái vài trái đem đặt lên bàn thờ tổ tiên, còn lại để mặc chim rừng và gió núi mang đi.
Ngày đất nước thống nhất, người con trở về trong một buổi chiều cuối thu.
Việc đầu tiên anh làm không phải bước vào nhà mà chạy thẳng ra vườn.
Cây hồng vẫn đứng đó.
Cha anh cũng đứng đó.
Hai cha con lặng lẽ hái những quả hồng đầu tiên sau gần mười năm chờ đợi.
Không ai nhắc đến những mùa hồng đã rụng.
Bởi họ đều hiểu, có những điều chỉ cần được đoàn tụ là đủ.


