Cựu chiến binh

Mùa khô đỏ lửa ở Tây Ninh

Những năm cuối thập niên 1970, bác Nguyễn Tất Hà cùng đơn vị hành quân qua chiến trường Tây Ninh trước khi sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế. Giữa mùa khô khắc nghiệt và những trận pháo kích bất ngờ, người lính thông tin trẻ tuổi đã trải qua nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Đó là những năm tháng gian lao nhưng đầy tự hào của tuổi trẻ thời hoa lửa.

Thanh Hóa20/05/2026Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến chiến trường Tây Ninh, bác Hà vẫn nhớ như in cái nắng cháy da của mùa khô năm ấy.

“Đất đỏ bám đầy quần áo, đi một ngày mà mặt mũi ai cũng đỏ quạch.” — bác cười kể.

Đơn vị của bác đóng quân gần khu vực biên giới. Ban ngày anh em đào công sự, kéo dây thông tin, ban đêm thay nhau trực chiến. Có hôm nhiệt độ cao đến mức nước trong bi đông cũng nóng ran.

Một buổi trưa, khi cả tiểu đội đang nghỉ tạm dưới hầm thì pháo địch bất ngờ dội xuống. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt.

Bác kể:
“Lúc đó bác chỉ kịp ôm máy thông tin vào ngực rồi lao xuống giao thông hào.”

Sau trận pháo kích, đường dây liên lạc bị đứt hoàn toàn. Bác cùng đồng đội lập tức chạy đi nối lại trong lúc tiếng súng vẫn còn nổ phía xa.

“Người lính thông tin tụi bác lúc nào cũng phải giữ liên lạc thông suốt. Mất liên lạc nguy hiểm lắm.”

Điều bác nhớ nhất là những đêm ngồi bên nhau nghe tiếng đàn guitar cũ của một chiến sĩ quê Huế. Giữa chiến trường khốc liệt, tiếng hát về quê hương khiến ai cũng nghẹn lòng.

“Có đứa đang cười mà nước mắt cứ chảy.” — bác nói.

Nhiều năm đã trôi qua nhưng mỗi lần nghe lại bài hát cũ, bác vẫn nhớ về những người đồng đội năm xưa — những chàng trai tuổi đôi mươi đã gửi cả thanh xuân nơi tuyến lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mùa khô đỏ lửa ở Tây Ninh | Câu chuyện thời hoa lửa