Cựu chiến binh

MÙA KHÔ Ở TÂY NINH – CHUYẾN XE KHÔNG NGỦ

Tại biên giới tỉnh Tây Ninh, bác Nguyễn Kim Quang từng trải qua những tháng ngày cơ động liên tục trong mùa khô khắc nghiệt. Những chuyến xe không ngủ, không nghỉ, trở thành hình ảnh quen thuộc của người lính vận tải. Một kỷ niệm về chuyến xe xuyên đêm khiến bác nhớ mãi. Đó là minh chứng cho ý chí bền bỉ của người lính biên giới.

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau thời gian làm nhiệm vụ ở An Giang, đầu năm 1979, bác Nguyễn Kim Quang tiếp tục cùng đơn vị cơ động về biên giới tỉnh Tây Ninh. Nơi đây vào mùa khô, đất đỏ bụi mù, nắng gắt như đổ lửa, ban đêm thì lạnh và hoang vắng đến lạ.

Nhiệm vụ của bác vẫn là lái xe vận tải, chở đạn dược, lương thực từ kho trung tâm vào các điểm đóng quân dọc tuyến biên giới. “Có những chuyến đi suốt đêm,” bác kể, “mắt cay xè, tay tê cứng, nhưng không được phép dừng.” Bởi mỗi chuyến xe chậm là cả đơn vị phía trước thiếu tiếp tế.

Một đêm giữa năm 1979, xe bác nhận lệnh chạy gấp đưa hàng vào chốt đang thiếu đạn. Đường biên Tây Ninh lúc ấy đầy hố bom cũ, ổ gà chằng chịt. Bác vừa lái, vừa nghe ngóng từng âm thanh lạ. “Đêm đó tôi không dám uống nước nhiều,” bác cười nhẹ, “sợ dừng xe.”

Khi xe tới chốt lúc gần sáng, anh em bộ đội ùa ra giúp bốc hàng. Có người vỗ vai bác nói: “Xe tới kịp là tụi tôi yên tâm rồi.” Câu nói giản dị ấy khiến bác quên hết mệt nhọc. Người viết nhận ra, với người lính vận tải, niềm vui lớn nhất chính là đến đúng lúc.

Những mùa khô nơi biên giới Tây Ninh đã in dấu sâu đậm trong ký ức bác Nguyễn Kim Quang. Đó là quãng thời gian người lính lái xe sống trọn vẹn với trách nhiệm, âm thầm nhưng không thể thiếu trong thế trận bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn