Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mùa lanh cuối cùng của mẹ

Một nhà nghiên cứu lịch sử tìm về bản Sủng Chư để tìm hiểu cuộc đời của một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng người Mông. Qua lời kể của người dân, ông biết mẹ Vừ Thị Dế đã dùng những bó lanh để che giấu lương thực, thuốc men tiếp tế cho cách mạng, cõng chiến sĩ bị thương vượt núi và lần lượt tiễn ba người con trai ra trận, tất cả đều hy sinh. Hình ảnh mùa lanh cuối cùng và ba chiếc khăn lanh trở thành biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, lòng yêu nước và sức mạnh bền bỉ của người mẹ vùng cao.

Tuyên Quang14/08/2026Xã Bằng Lang (Đoàn xã Bằng Lang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đến bản Sủng Chư vào một ngày cuối thu, khi những triền núi đá xám đã bắt đầu phủ màu vàng của cỏ dại. Người dẫn đường nói với tôi rằng, nếu muốn hiểu về một Bà mẹ Việt Nam Anh hùng người Mông, đừng bắt đầu từ bia tưởng niệm hay hồ sơ lưu trữ.

“Hãy đến nương lanh của mẹ.”

Tôi là người nghiên cứu lịch sử chiến tranh. Hai mươi năm qua, tôi đã gặp nhiều nhân chứng, đọc hàng nghìn trang tài liệu, nhưng có những câu chuyện không nằm trong bất kỳ văn bản nào.

Câu chuyện của mẹ Vừ Thị Dế là một trong số đó.

Ngôi nhà trình tường của mẹ nằm chênh vênh bên sườn núi. Trước sân, những bó lanh đã khô được xếp ngay ngắn. Người cháu gái của mẹ đưa tôi ra phía sau nhà, nơi còn sót lại một khoảnh nương nhỏ.

“Đây là mùa lanh cuối cùng bà trồng.”

Tôi cúi xuống nhặt một thân lanh đã khô giòn.

Người Mông trồng lanh để dệt vải, may áo, giữ gìn bản sắc của mình. Nhưng trong những năm chiến tranh, nương lanh của mẹ không chỉ cho ra những tấm vải.

Nó còn nuôi cách mạng.

Theo lời kể của người trong bản, mẹ Dế có ba người con trai.

Người con cả tham gia dân quân địa phương.

Người con thứ hai làm giao liên.

Người con út nhập ngũ khi mới mười tám tuổi.

Mùa xuân năm ấy, cả ba người con lần lượt rời bản.

Mẹ không giữ ai lại.

Mẹ chỉ ngồi bên khung cửi, dệt cho mỗi người một chiếc khăn lanh.

“Đường xa thì mang theo hơi ấm của mẹ.”

Đó là món quà cuối cùng.

Chiến tranh ngày càng ác liệt. Địch thường xuyên càn quét các bản vùng cao, nghi ngờ người dân tiếp tế cho lực lượng cách mạng.

Mẹ Dế nghĩ ra một cách.

Bà giấu gạo và thuốc men dưới những bó lanh.

Ban ngày, bà gùi lanh ra chợ.

Ban đêm, bà đưa lương thực vào rừng.

Không ai ngờ một người phụ nữ Mông gầy gò lại có thể đi bộ hàng chục cây số trên núi đá.

Có lần, trên đường trở về, mẹ gặp một chiến sĩ bị sốt rét nặng.

Mẹ cõng anh trên lưng suốt một đêm.

Đến khi giao được người cho đơn vị, vai mẹ đã rớm máu vì dây gùi cứa vào da.

Khi tôi hỏi vì sao mẹ làm được điều ấy, một cụ già trong bản trả lời:

“Vì mẹ coi bộ đội như con mình.”

Rồi tin dữ đến.

Người con cả hy sinh.

Ít lâu sau, người con thứ hai cũng không trở về.

Mẹ vẫn tiếp tục lên nương.

Vẫn gieo lanh.

Vẫn dệt vải.

Người ta nói mẹ không khóc.

Nhưng bà bắt đầu dệt chậm hơn.

Đến năm cuối của chiến tranh, giấy báo tử của người con út được đưa về.

Ba người con.

Ba chiếc khăn lanh.

Không còn ai trở lại.

Tôi tìm thấy trong cuốn sổ cũ của cán bộ xã một dòng ghi chép ngắn:

“Đồng chí Vừ Thị Dế hiến toàn bộ vụ lanh năm 1972 để đổi lương thực phục vụ kháng chiến.”

Một vụ lanh đối với người Mông là cả một năm lao động.

Đó là áo mặc.

Là chăn đắp.

Là của hồi môn cho con gái.

Mẹ đã hiến tất cả.

Sau hòa bình, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Nhưng người trong bản nhớ mẹ không phải vì danh hiệu.

Họ nhớ người phụ nữ luôn ngồi bên khung cửi mỗi chiều.

Tiếng thoi đưa đều đặn như tiếng thời gian.

Người cháu gái mở chiếc hòm gỗ cũ.

Bên trong là ba chiếc khăn lanh đã ngả màu.

“Bà giữ đến lúc mất.”

Tôi chạm tay vào từng đường chỉ.

Thô ráp.

Mộc mạc.

Nhưng bền bỉ lạ thường.

Giống như cuộc đời của mẹ.

Trước khi rời bản, tôi quay lại nương lanh lần cuối.

Gió thổi qua những thân cây khô.

Tôi chợt hiểu rằng, lịch sử không chỉ được viết bằng những trận đánh.

Nó còn được dệt bằng những sợi lanh.

Bằng đôi tay của những người mẹ.

Bằng sự hy sinh âm thầm không cần ai biết.

Mùa lanh cuối cùng của mẹ đã khép lại từ nhiều năm trước.

Nhưng những sợi lanh ấy vẫn nối quá khứ với hiện tại.

Để mỗi thế hệ khi khoác lên mình màu áo bình yên sẽ nhớ rằng đã từng có một người mẹ dân tộc Mông dệt cả cuộc đời mình vào độc lập của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mùa lanh cuối cùng của mẹ | Câu chuyện thời hoa lửa