MÙA LÚA CHÍN
MÙA LÚA CHÍN
Ở một ngôi làng nhỏ, có một người nông dân tên ông Thành.
Ông sống cùng vợ và cô con gái duy nhất tên Mai.
Gia đình ông có một thửa ruộng nằm sát con đê.
Mỗi mùa lúa chín, cả cánh đồng vàng óng dưới nắng.
Mai từ nhỏ đã thích ngồi trên bờ ruộng nhìn cha làm việc.
Một lần, cô hỏi:
— Cha ơi, sao cha cứ thích làm ruộng thế?
Ông Thành cười:
— Vì hạt lúa nuôi sống cả nhà mình.
Mai nói:
— Sau này con sẽ làm việc ở thành phố, kiếm thật nhiều tiền để cha mẹ không phải làm ruộng nữa.
Ông Thành không phản đối.
Ông chỉ nói:
— Con muốn làm gì cũng được. Miễn là con sống tử tế.
Mai học rất chăm.
Ngày cô nhận được giấy báo nhập học ở thành phố, cả nhà vui mừng.
Trước ngày con đi, ông Thành đưa cho Mai một chiếc khăn tay cũ.
— Mẹ con thêu đấy.
Mai nhận lấy.
— Con sẽ giữ.
Ông Thành dặn:
— Khi nào nhớ nhà thì nhìn nó.
Mai cười:
— Con đi học chứ có đi đâu đâu.
Cô rời quê.
Những tháng đầu, Mai thường gọi điện về.
Cô kể về trường học, bạn bè và những con phố đông người.
Cha cô lần nào cũng hỏi:
— Con ăn uống đầy đủ không?
Mai cười:
— Con lớn rồi mà cha.
Ông Thành cũng cười.
Mùa lúa năm ấy, Mai không về được.
Ông Thành vẫn gặt một mình.
Ông đứng giữa cánh đồng vàng, nhìn về phía con đường dẫn lên thành phố.
Ông nghĩ:
“Không biết con bé có nhớ nhà không?”
Năm tháng trôi qua.
Mai tốt nghiệp.
Cô tìm được một công việc tốt.
Cuộc sống ngày càng bận rộn.
Những cuộc gọi về nhà thưa dần.
Mỗi lần mẹ gọi, Mai đều nói:
— Con bận lắm, cuối tuần con gọi lại nhé.
Nhưng đôi khi cuối tuần cũng trôi qua.
Một mùa lúa nữa đến.
Mẹ Mai gọi:
— Cha con đau lưng rồi.
Mai im lặng.
— Con về được không?
Mai nhìn lịch làm việc.
— Để con thu xếp.
Nhưng rồi công việc bất ngờ phát sinh.
Cô không về.
Vài ngày sau, mẹ gọi lại.
Giọng bà rất nhẹ:
— Cha con muốn nghe giọng con.
Mai gọi ngay.
Đầu dây bên kia, giọng ông Thành yếu hơn trước.
— Mai à.
— Dạ, con đây cha.
— Công việc của con tốt không?
Mai cố giữ bình tĩnh.
— Dạ tốt.
Ông cười.
— Vậy là cha yên tâm.
Mai hỏi:
— Cha có khỏe không?
Ông đáp:
— Cha vẫn khỏe.
Nhưng cả hai đều biết đó không hoàn toàn là sự thật.
Trước khi kết thúc cuộc gọi, ông nói:
— Khi nào có thời gian, về nhìn ruộng nhé. Năm nay lúa đẹp lắm.
Mai nghẹn giọng.
— Dạ. Con sẽ về.
Lần này, cô giữ lời.
Cuối tuần, Mai bắt chuyến xe đầu tiên về quê.
Khi bước xuống đầu làng, cô nhìn thấy cánh đồng.
Lúa đang chín vàng.
Gió thổi từng đợt.
Cô đi thật nhanh về nhà.
Cha cô đang ngồi trước hiên.
Ông gầy đi nhiều.
Mai quỳ xuống bên cha.
— Con về rồi.
Ông Thành nhìn con gái.
— Cha biết.
Mai ôm lấy cha.
— Con xin lỗi.
Ông xoa đầu cô.
— Có gì đâu mà xin lỗi.
Mai khóc.
— Con cứ nghĩ còn nhiều thời gian.
Ông Thành im lặng.
Một lúc sau, ông nói:
— Người ta thường nghĩ thời gian còn rất nhiều. Đến khi quay lại mới thấy nó đi nhanh lắm.
Chiều hôm ấy, cha con cùng đi ra đồng.
Mai xắn quần, bước xuống ruộng.
Ông Thành chỉ cho con từng khóm lúa.
— Con nhìn này. Hạt lúa khi chín thì cúi xuống.
Mai hỏi:
— Sao lại cúi?
Ông cười:
— Vì càng đầy thì càng biết khiêm nhường.
Mai nhìn cha.
Cô chợt nhận ra mái tóc ông đã bạc gần hết.
Ngày trước, cô chỉ nhìn thấy một người cha khỏe mạnh.
Hôm nay, cô mới nhìn thấy một người cha đang già đi.
Hai cha con ngồi bên bờ ruộng đến lúc mặt trời lặn.
Mai nói:
— Cha ơi, con muốn về quê nhiều hơn.
Ông Thành hỏi:
— Vì thương cha sao?
Mai lắc đầu.
— Vì con nhận ra quê nhà cũng là một phần của con.
Ông Thành mỉm cười.
— Vậy là tốt.
Từ đó, Mai thường xuyên trở về.
Cô vẫn làm việc ở thành phố, nhưng mỗi tháng đều dành thời gian về nhà.
Cô giúp cha mẹ chăm sóc ruộng.
Sau này, Mai dùng số tiền tiết kiệm để mở một cửa hàng nhỏ ngay gần quê.
Cô không bỏ ước mơ ngày trẻ.
Nhưng cô cũng không còn nghĩ rằng thành công chỉ có nghĩa là đi thật xa.
Một buổi sáng mùa gặt, Mai đứng giữa cánh đồng.
Cha cô ngồi trên bờ đê nhìn con gái.
Mai quay lại hỏi:
— Cha thấy con làm được không?
Ông Thành cười:
— Được.
— Cha không tiếc vì ngày trước cho con đi sao?
— Không.
Ông nhìn cánh đồng.
— Hạt giống phải được gieo ở nơi nó có thể lớn. Nhưng lớn đến đâu thì vẫn phải nhớ mình bắt đầu từ đâu.
Mai mỉm cười.
Cô nhìn những bông lúa vàng trước mặt.
Ngày trước, cô từng muốn rời quê thật xa.
Bây giờ cô hiểu rằng đi xa không có nghĩa là quên nơi mình thuộc về.
Chiều xuống.
Cả cánh đồng nhuộm màu vàng.
Mai dìu cha trở về nhà.
Bóng hai cha con kéo dài trên con đường làng.
Ông Thành chậm rãi nói:
— Mai này.
— Dạ?
— Sau này cha không còn làm ruộng được nữa.
Mai nắm tay cha.
— Con biết.
— Nhưng con đừng bỏ ruộng.
Mai cười:
— Con không bỏ đâu.
Ông nhìn con gái, ánh mắt đầy yên tâm.
Mùa lúa năm ấy, cánh đồng được mùa.
Những hạt lúa nặng trĩu cúi mình trong gió.
Mai đứng giữa ruộng, chợt nhớ lời cha:
“Hạt lúa càng đầy càng biết cúi xuống.”
Cô nhìn về căn nhà nhỏ cuối làng.
Ở đó có người cha đã dành cả đời gieo hạt.
Không chỉ gieo lúa xuống đất.
Ông còn gieo vào lòng con một bài học mà mãi sau này cô mới hiểu:
Có thể đi rất xa để tìm tương lai, nhưng đừng bao giờ đi xa đến mức quên mất nơi đã cho mình một tuổi thơ.
Và mỗi mùa lúa chín, Mai lại trở về.
Cô đứng bên cha, nhìn cánh đồng vàng óng.
Không cần nói nhiều.
Chỉ cần còn được đứng cạnh nhau giữa quê nhà, với họ, đó đã là một mùa lúa đủ đầy.


