Mùa lúa chín đầu tiên
Sau ngày hòa bình, bác trở về quê đúng mùa gặt.
Nhìn cánh đồng lúa vàng óng, bác đứng lặng rất lâu.
Mẹ bác hỏi:
"Sao con không vào nhà?"
Bác chỉ tay ra cánh đồng.
"Lâu lắm rồi con mới được nhìn lúa chín."
Những năm ở chiến trường, rừng xanh là màu quen thuộc nhất.
Thỉnh thoảng mới bắt gặp một cánh đồng nhỏ ven đường.
Nhưng chẳng ai có thời gian ngắm.
Hôm ấy, bác cúi xuống, nắm một bông lúa trong tay.
Mùi thơm của hạt lúa khiến bác nhớ đến những đồng đội không còn cơ hội trở về.
Bác nói với mẹ:
"Ước gì các anh ấy cũng được nhìn thấy mùa vàng này."
Từ đó, năm nào đến vụ gặt, bác cũng ra đồng từ rất sớm.
Không phải để làm nhiều việc.
Mà để cảm nhận giá trị của hòa bình từ những điều bình dị nhất.


