Cựu chiến binh

MÙA LÚA CHÍN KHÔNG ĐỢI AI

Tuyên Quang13/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA LÚA CHÍN KHÔNG ĐỢI AI

Năm 1972, làng Đông có một cánh đồng lúa trải dài đến tận chân núi.

Ở đó có một cô gái tên Cúc.

Cha cô đã đi bộ đội từ nhiều năm trước.

Mỗi lần ra đồng, Cúc đều nhìn về con đường đất dẫn vào làng.

Mẹ cô bảo:

“Đừng nhìn nữa.”

“Con có nhìn đâu.”

“Con nhìn cái đường ấy từ sáng đến chiều.”

Cúc cười.

“Biết đâu hôm nay cha về.”


Trước khi đi, cha Cúc từng nói:

“Đợi cha về mùa lúa chín.”

Cúc nhớ câu ấy.

Vì vậy năm nào đến mùa gặt, cô cũng nghĩ cha sẽ trở về.

Nhưng mùa lúa chín rồi lại qua.

Cha vẫn không về.


Năm 1975, chiến tranh kết thúc.

Cúc đã trưởng thành.

Một người đồng đội của cha đến làng.

Ông mang theo một chiếc khăn cũ.

“Cha cháu gửi lại.”

Cúc nhận lấy.

“Ông ấy có nói gì không?”

“Có.”

“Gì ạ?”

“Ông ấy bảo…”

Người đàn ông ngập ngừng.

“Đừng để mẹ cháu chờ mãi.”

Cúc cúi đầu.


Từ năm đó, mẹ Cúc không còn đứng ngoài cổng mỗi chiều.

Bà yếu dần.

Cúc chăm mẹ.

Hai mẹ con sống cùng nhau bên cánh đồng.


Một buổi sáng, mẹ Cúc hỏi:

“Năm nay lúa chín chưa con?”

“Chưa.”

“Bao giờ chín?”

“Chắc vài tuần nữa.”

Mẹ cô mỉm cười.

“Vậy là sắp rồi.”


Mẹ Cúc mất trước mùa gặt.

Ngày đưa tang, cánh đồng vẫn còn xanh.

Cúc đứng bên ruộng.

Cô nhớ câu nói của cha:

“Đợi cha về mùa lúa chín.”

Lần đầu tiên, cô hiểu rằng mẹ đã chờ câu ấy suốt cả đời.


Mùa gặt đến.

Cúc không còn chờ cha nữa.

Cô cùng mọi người xuống đồng.

Tiếng liềm cắt lúa vang lên.

Những bó lúa được xếp thành từng hàng.

Nắng vàng phủ lên cánh đồng.


Buổi chiều, Cúc mang chiếc khăn của cha ra bờ ruộng.

Cô buộc nó lên một cọc tre.

Gió thổi.

Chiếc khăn bay nhẹ.

Một đứa trẻ hỏi:

“Cô buộc khăn ở đó làm gì?”

Cúc nói:

“Để đánh dấu.”

“Đánh dấu gì?”

“Đánh dấu nơi có người từng chờ.”


Nhiều năm sau, cánh đồng được quy hoạch lại.

Cọc tre biến mất.

Chiếc khăn cũng được cất vào bảo tàng của làng.

Bên cạnh nó là một dòng chữ:

“Mùa lúa vẫn chín, dù người hẹn trở về không còn nữa.”


Mỗi mùa gặt, Cúc lại đến.

Cô đứng giữa cánh đồng.

Không chờ.

Chỉ nhìn.

Bởi cô hiểu:

Thời gian không bao giờ dừng lại vì một lời hứa.

Mùa lúa vẫn phải chín.

Trẻ con vẫn phải lớn.

Những người còn sống vẫn phải tiếp tục.

Nhưng điều đó không có nghĩa là họ quên những người đã đi xa.


Một buổi chiều cuối mùa, Cúc ngồi bên bờ ruộng.

Gió thổi qua những gốc rạ.

Cô khẽ nói:

“Cha ơi.”

“Lúa năm nay chín đẹp lắm.”

Không ai trả lời.

Nhưng lần đầu tiên, cô không thấy buồn.

Cô mỉm cười.

Rồi đứng dậy.

Bước về phía ngôi làng.

Phía sau cô,

cánh đồng vàng óng trong nắng chiều.

Mùa lúa đã chín.

Không đợi ai.

Nhưng vẫn giữ trong từng hạt lúa

một phần ký ức của những người

đã từng mong được nhìn thấy nó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn