Bài viết

Mùa lúa chín năm ấy

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, giữa những ngày chiến tranh còn khốc liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Nam Định có chàng trai tên An vừa tròn hai mươi tuổi.

An sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Cha mất sớm, mẹ một mình nuôi ba anh em bằng những mùa lúa vất vả trên cánh đồng quê. Là anh cả, An sớm quen với công việc đồng áng và luôn là chỗ dựa lớn nhất của mẹ.

Anh là người ít nói nhưng sống rất tình cảm. Mỗi mùa lúa chín, An thường đứng thật lâu giữa cánh đồng vàng óng và nói với mẹ:
— Sau này hòa bình, con sẽ làm cho nhà mình có cuộc sống đủ đầy hơn.

Mẹ chỉ mỉm cười, ánh mắt vừa thương vừa lo.

Khi tiếng gọi nhập ngũ vang lên khắp làng quê, An lặng lẽ viết đơn tình nguyện. Mẹ anh cầm lá đơn mà đôi tay run run:
— Con đi rồi, mẹ và các em biết trông vào ai?

An nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẹ:
— Con đi để sau này quê mình được bình yên, để những mùa lúa không còn bị bom đạn phá hỏng nữa.

Ngày lên đường, cả làng tiễn những người lính trẻ bên con đường đất nhỏ. Mẹ đưa cho An một nắm thóc vàng và dặn:
— Mang theo để nhớ quê nhà.

Ra chiến trường, An được phân vào đơn vị vận tải hậu cần trên tuyến Trường Sơn. Công việc của anh là gùi lương thực, thuốc men và đạn dược băng rừng vượt núi để tiếp tế cho bộ đội phía trước.

Con đường hành quân đầy bùn đất, mưa rừng và bom đạn. Có những đêm đói lả, có những ngày sốt rét đến run người, nhưng An chưa từng than vãn.

Anh thường nói với đồng đội:
— Chúng ta mang theo cả mùa lúa quê nhà đến cho chiến trường phía trước.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa lương thực tới một cứ điểm đang bị bao vây. Nếu chậm trễ, nhiều chiến sĩ sẽ rơi vào tình thế nguy hiểm.

Giữa đêm tối, An cùng đồng đội lên đường. Họ băng qua những cánh rừng sâu, lội qua suối lớn và tránh từng đợt máy bay địch quần thảo.

Khi gần tới nơi, một trận bom bất ngờ trút xuống. Để bảo vệ số lương thực và mở đường cho đồng đội tiến lên, An đã lao ra phía trước dẫn đường trong làn khói lửa.

Nhiệm vụ hoàn thành, lương thực được đưa tới đúng lúc. Nhưng An đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa, tuổi hai mươi gửi vào đất mẹ.

Ngày đất nước hòa bình, cánh đồng quê nhà lại vàng rực mỗi mùa gặt. Mẹ anh vẫn giữ nắm thóc còn sót lại trong chiếc khăn cũ, như giữ lấy hình bóng người con trai đã ra đi vì Tổ quốc.

Mùa lúa chín năm ấy đã trở thành ký ức không thể quên — nơi một người lính trẻ đã gửi cả tuổi xuân mình để đổi lấy những mùa vàng bình yên cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn