MÙA LÚA CHÍN SAU LÀNG CHIẾN KHU
MÙA LÚA CHÍN SAU LÀNG CHIẾN KHU
Làng nằm sâu trong chiến khu, toàn bộ dân đã sơ tán, chỉ còn lại vài người già làm nhiệm vụ trông coi. Khi đơn vị của Quân về đây đóng quân tạm thời, nơi bìa rừng bỗng trở nên náo nhiệt. Điều bất ngờ là phía sau làng có một cánh đồng lúa đang trổ bông, vàng óng cả một khoảng trời. Người già trong làng nói: “Để đó chờ bộ đội đấy. Lúa này của dân, nhưng dân gửi cho các chú.”
Quân đứng giữa cánh đồng, tay vuốt nhẹ những bông lúa chín mà xúc động. Lúa giữa vùng chiến sự mà vẫn vươn lên xanh tốt, như tinh thần của người dân quê hương không bao giờ chịu khuất phục. Đêm đó, đơn vị tổ chức gặt lúa giúp dân, vừa để có gạo ăn, vừa để giữ gìn cánh đồng khỏi bị địch phá. Tiếng cười nói vang cả một vùng. Ai cũng thấy như mình đang gặt trên cánh đồng ở quê nhà.
Ngày rời làng, người già dúi vào tay Quân túi thóc nhỏ: “Mang mà rang lên, ăn cho có hương vị quê.” Quân bối rối không nhận, nhưng cụ già chỉ cười: “Của dân cả mà, dân thương bộ đội.” Trên đường hành quân, nhìn túi thóc trong ba lô, Quân hiểu rằng dù chiến tranh khắc nghiệt đến đâu, tình quân dân vẫn nở vàng như cánh đồng lúa ấy—ấm áp, bền bỉ và đầy niềm hy vọng.



