Bài viết

Mùa Lúa Chờ Người

Bắc Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa Lúa Chờ Người

Năm ấy, chiến tranh vừa kết thúc.

Cánh đồng quê ông Thành lần đầu tiên có một vụ mùa yên bình sau rất nhiều năm.

Lúa chín vàng từ đầu làng đến cuối bãi.

Gió thổi qua tạo thành những con sóng mềm mại chạy mãi đến tận chân trời.

Người dân ai cũng vui.

Nhưng trong niềm vui ấy vẫn có những khoảng lặng.

Bởi nhiều người đã không trở về để nhìn thấy mùa lúa ấy.

Ông Thành còn nhớ rất rõ buổi sáng gặt lúa đầu tiên.

Cả làng ra đồng từ tinh mơ.

Những tiếng cười vang lên giữa đồng ruộng.

Nhưng ở nhiều thửa ruộng, vẫn còn một chiếc nón đặt lặng lẽ bên bờ.

Là phần dành cho người đã khuất.

Không ai nói ra.

Nhưng ai cũng hiểu.

Một bà mẹ già gặt xong phần ruộng của mình rồi sang giúp nhà hàng xóm có con hy sinh.

Một cựu chiến binh chống nạng vẫn cố ra đồng gom lúa.

Một góa phụ trẻ vừa làm vừa bế con nhỏ trên lưng.

Những con người ấy đã cùng nhau dựng lại cuộc sống từ đống tro tàn của chiến tranh.

Chiều hôm đó, mặt trời đỏ rực phía cuối cánh đồng.

Ông Thành đứng trên bờ ruộng nhìn khắp làng quê.

Khói bếp bắt đầu bay lên.

Tiếng trẻ con gọi nhau í ới.

Tiếng trâu về chuồng vọng từ xa.

Mọi thứ bình dị đến mức tưởng như đã tồn tại từ ngàn đời.

Nhưng ông biết để có được buổi chiều bình yên ấy, biết bao người đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và bằng cả cuộc đời mình.

Vì thế, suốt nhiều năm sau, mỗi mùa lúa chín, ông vẫn ra đồng rất sớm.

Không chỉ để làm ruộng.

Mà để nhớ.

Nhớ những người đã nằm lại trước ngày mùa hòa bình kịp tới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn