MÙA LÚA CHỜ NGƯỜI
khi cánh đồng quê bước vào mùa gặt, ông Bùi Tiến Dũng, sinh năm 1956, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, lại nhớ về người anh trai của mình. Đối với ông, màu vàng của những cánh đồng lúa luôn gợi nhắc hình ảnh người anh năm nào đã rời quê hương lên đường nhập ngũ và mãi mãi không trở về.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MÙA LÚA CHỜ NGƯỜI
Tác giả: Nguyễn Thị Quỳnh Như-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến
Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
-Họ tên nhân vật: Bùi Tiến Dũng
-Năm Sinh:1956
-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An
-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Mỗi khi cánh đồng quê bước vào mùa gặt, ông Bùi Tiến Dũng, sinh năm 1956, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, lại nhớ về người anh trai của mình. Đối với ông, màu vàng của những cánh đồng lúa luôn gợi nhắc hình ảnh người anh năm nào đã rời quê hương lên đường nhập ngũ và mãi mãi không trở về.
Ông Dũng kể rằng anh trai mình tên là Bùi Văn Thành, sinh năm 1951. Từ nhỏ, anh Thành rất chăm chỉ, mỗi mùa gặt đều cùng cha mẹ ra đồng từ sáng sớm đến khi trời tối. Anh thường nói rằng sau khi đất nước hòa bình, anh sẽ dành nhiều thời gian ở bên gia đình và tiếp tục làm những mùa lúa bội thu trên quê hương.
Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh Bùi Văn Thành tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, anh được phân công vào một đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ các đoàn xe vận tải trên tuyến đường chiến lược. Công việc của anh là cảnh giới, bảo đảm an toàn để các đoàn xe chở lương thực và vũ khí vượt qua những khu vực thường xuyên bị đối phương tập kích.
Theo lời ông Dũng, vào đầu năm 1973, trong một lần thực hiện nhiệm vụ, đoàn xe của đơn vị bất ngờ rơi vào một trận phục kích. Anh Thành cùng đồng đội nhanh chóng triển khai đội hình bảo vệ đoàn xe và hướng dẫn các phương tiện rời khỏi khu vực nguy hiểm.
Trong lúc hỗ trợ một chiếc xe bị hỏng rời khỏi đoạn đường đang bị bắn phá, anh Thành đã trúng mảnh đạn và hy sinh. Sự dũng cảm của anh giúp đoàn xe tiếp tục hành trình, bảo đảm nguồn tiếp tế đến chiến trường đúng kế hoạch.
Ngày nhận được tin báo, gia đình vô cùng đau xót. Mẹ ông Dũng nhiều năm vẫn giữ chiếc nón lá mà anh thường đội mỗi lần đi làm đồng trước khi nhập ngũ. Chiếc nón cũ trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhớ về người con trai đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường.
Ông Bùi Tiến Dũng chia sẻ rằng, mỗi mùa lúa chín, ông đều nhớ đến lời hẹn của anh trai về ngày trở lại quê hương. Dù lời hẹn ấy không thể thực hiện, nhưng sự hy sinh của anh đã góp phần mang lại những mùa lúa yên bình cho biết bao gia đình trên đất nước.
Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, ông Dũng vẫn kể câu chuyện về người anh cho con cháu nghe như một cách lưu giữ ký ức của gia đình. Ông mong rằng các thế hệ mai sau sẽ luôn biết ơn những người đã ngã xuống, sống có trách nhiệm với quê hương và gìn giữ nền hòa bình được đánh đổi bằng biết bao sự hy sinh.
Tác giả
Nguyễn Thị Quỳnh Như



