Mùa lúa chờ người
Chiến tranh lấy đi tuổi thơ của nhiều người, nhưng cũng gieo vào họ nghị lực để trưởng thành.
Cánh đồng Nhà Nít năm ấy vẫn xanh, nhưng người ra đồng đã vơi đi quá nửa.
Những chàng trai khỏe mạnh đều đã lên đường. Trên ruộng chỉ còn các mẹ, các chị và những đứa trẻ mới lớn.
Cậu bé Hưng mới mười ba tuổi lần đầu gánh lúa. Quang gánh quá nặng khiến em ngã xuống bờ ruộng. Mẹ chạy lại đỡ, phủi bùn rồi nói:
"Con cố lên. Đến ngày bố về, mình sẽ kể rằng cả nhà đã giữ được cánh đồng."
Cậu bé không khóc nữa. Từ hôm ấy, em dậy từ tinh mơ, làm việc như một người lớn.
Nhiều năm sau, khi trở thành ông lão tóc bạc, mỗi lần dẫn cháu đi qua cánh đồng, ông vẫn chỉ về phía bờ ruộng năm xưa và kể rằng chính nơi ấy đã dạy ông biết thế nào là trách nhiệm.



