Bài viết

MÙA LÚA CHƯA GẶT

Ninh Bình23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÙA LÚA CHƯA GẶT

Tháng Tư năm 1975, trên cánh đồng làng Đông Hòa, lúa đã chín vàng óng. Những bông lúa cúi đầu nặng hạt, báo hiệu một mùa gặt bội thu. Nhưng năm ấy, không khí trong làng không chỉ là niềm vui mùa màng, mà còn là sự hồi hộp, chờ đợi một điều lớn lao hơn – ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.

Ở làng Đông Hòa có một chàng trai tên Phúc.

Phúc là con trai cả trong một gia đình nông dân. Từ nhỏ, cậu đã quen với ruộng đồng, với những buổi sáng dậy sớm ra đồng cùng cha. Cánh đồng ấy không chỉ nuôi sống gia đình cậu, mà còn gắn bó với bao kỷ niệm tuổi thơ.

Nhưng chiến tranh đã thay đổi tất cả.

Năm 1974, Phúc lên đường nhập ngũ. Trước khi đi, cậu đứng giữa cánh đồng, nhìn những thửa ruộng đang thì con gái.

“Mùa sau con sẽ về gặt cùng cha,” cậu nói.

Cha cậu chỉ gật đầu, ánh mắt trầm lặng.

Từ đó, cánh đồng vẫn ở đó, nhưng thiếu đi một người.

Tháng Tư năm 1975, lúa lại chín.

Cha Phúc đứng giữa ruộng, nhìn những bông lúa nặng trĩu. Ông nhớ đến lời con trai năm nào.

“Không biết nó có về kịp mùa này không…”

Trong khi đó, ở chiến trường miền Nam, Phúc cùng đơn vị đang tiến vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến.

Những trận đánh diễn ra liên tiếp. Không khí khẩn trương bao trùm. Ai cũng hiểu, chiến thắng đã rất gần.

Phúc không còn là chàng trai bỡ ngỡ ngày đầu nhập ngũ. Cậu đã trải qua nhiều trận đánh, đã chứng kiến những mất mát. Nhưng điều giữ cậu vững vàng chính là hình ảnh quê nhà – cánh đồng lúa chín và lời hứa với cha.

Một buổi tối, trước khi bước vào trận đánh lớn, Phúc ngồi cùng đồng đội bên ánh đèn nhỏ.

“Sau này về, cậu sẽ làm gì?” – một người hỏi.

Phúc mỉm cười:
“Tôi sẽ về gặt lúa.”

Câu trả lời khiến mọi người bật cười, nhưng trong đó có một sự ấm áp.

Đêm ấy, Phúc không ngủ.

Cậu nhớ về quê.

Nhớ mùi lúa chín.

Nhớ tiếng gió thổi qua đồng.

Và nhớ ánh mắt cha khi tiễn cậu đi.

Sáng hôm sau, trận đánh bắt đầu.

Tiếng súng nổ dồn dập.

Đất rung chuyển.

Phúc cùng đồng đội tiến lên.

Cậu chạy giữa làn đạn, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: phải hoàn thành nhiệm vụ.

Trận đánh kéo dài.

Nhiều người ngã xuống.

Nhưng đội hình vẫn tiến.

Khi gần đến mục tiêu, đơn vị gặp phải sự kháng cự mạnh.

Nếu không vượt qua, trận đánh có thể thất bại.

Phúc nhìn xung quanh.

Rồi cậu lao lên.

Không ai kịp ngăn.

Cậu dẫn đầu mũi tiến công.

Tiếng hô vang lên:
“Tiến lên!”

Đồng đội theo sau.

Trận tuyến được phá vỡ.

Chiến thắng.

Nhưng Phúc… bị thương.

Cậu nằm lại phía sau, mắt nhìn lên bầu trời.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu không nghĩ đến nỗi đau.

Cậu nghĩ đến cánh đồng.

“Mùa này… chắc lúa chín rồi…” – cậu thì thầm.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Chiến tranh kết thúc.

Tin chiến thắng lan về làng Đông Hòa.

Cả làng vỡ òa.

Cha Phúc đứng giữa sân, lặng người khi nghe tin.

“Thắng rồi…”

Ông nhìn ra cánh đồng.

Những bông lúa vẫn cúi đầu.

Nhưng Phúc chưa về.

Nhiều ngày trôi qua.

Rồi một buổi chiều, có người mang tin đến.

Phúc còn sống.

Cậu bị thương, đang điều trị.

Cha cậu không nói gì.

Chỉ ngồi lặng.

Nước mắt rơi.

Mùa gặt năm ấy, ông vẫn ra đồng.

Nhưng ông gặt chậm hơn.

Như đang chờ đợi.

Vài tháng sau, Phúc trở về.

Cậu bước trên con đường làng, chậm rãi.

Cha cậu đứng ở đầu ngõ.

Hai người nhìn nhau.

Không cần lời nói.

Chỉ một cái ôm.

Đủ để nói hết tất cả.

Mùa lúa đã qua.

Nhưng trên cánh đồng, những gốc rạ vẫn còn.

Phúc bước ra ruộng.

Cậu cúi xuống, nắm một nắm đất.

“Con về rồi…”

Những năm sau đó, Phúc tiếp tục làm nông.

Cánh đồng lại xanh.

Mùa lúa lại đến.

Nhưng với Phúc, mỗi mùa gặt đều mang một ý nghĩa đặc biệt.

Bởi có một mùa lúa…

Cậu đã suýt không kịp trở về.

Và chính điều đó khiến cậu hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình.

Cánh đồng Đông Hòa vẫn vậy.

Gió vẫn thổi.

Lúa vẫn chín.

Nhưng trong từng bông lúa, dường như có cả câu chuyện của một thời hoa lửa.

Một thời mà con người sẵn sàng rời bỏ ruộng đồng để bảo vệ đất nước.

Để rồi một ngày…

Họ trở về.

Tiếp tục gieo trồng.

Trên chính mảnh đất đã từng được giữ gìn bằng máu và lòng tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn