Mùa lúa thiếu người
Ngày đất nước còn trong khói lửa chiến tranh, ở bản Mường của Khả Cửu, cụ bà Hà Thị Thành vẫn luôn nhớ về một mùa gặt mà bà gọi là "mùa lúa thiếu người".
Mùa lúa thiếu người
(Nhân vật: Cụ bà Hà Thị Thành)
Ngày đất nước còn trong khói lửa chiến tranh, ở bản Mường của Khả Cửu, cụ bà Hà Thị Thành vẫn luôn nhớ về một mùa gặt mà bà gọi là "mùa lúa thiếu người".
Năm ấy, sau đợt tuyển quân, hầu hết thanh niên trai tráng trong bản đều lên đường nhập ngũ. Những cánh đồng từng rộn rã tiếng cười nay chỉ còn người già, phụ nữ và trẻ nhỏ. Mùa lúa chín đến, bông lúa cúi vàng trên ruộng, nhưng người gặt thì chẳng còn bao nhiêu.
Cụ Thành cùng các chị em trong bản động viên nhau:
"Các anh ngoài mặt trận giữ nước, mình phải giữ lấy mùa vàng cho quê hương."
Từ sáng tinh mơ, khi sương còn phủ kín cánh đồng, mọi người đã mang liềm ra ruộng. Người cắt lúa, người bó lúa, người gánh về sân. Có những em nhỏ mới mười, mười hai tuổi cũng theo mẹ nhặt từng bông lúa rơi.
Đôi bàn tay ai cũng rớm máu vì lưỡi liềm và rơm rạ cứa vào da. Mồ hôi hòa cùng bùn đất, nhưng không một lời than vãn.
Đến trưa, mọi người chỉ nghỉ dưới bóng cây, ăn nắm cơm với muối vừng rồi lại tiếp tục làm việc.
Một hôm, cơn mưa lớn bất ngờ kéo đến.
Nhìn những đám lúa chưa kịp gặt, cụ Thành sốt ruột:
"Nếu để mưa ngập, cả vụ mùa sẽ mất."
Không ai bảo ai, cả bản đội mưa lao xuống đồng. Người già cũng ra giúp, trẻ nhỏ ôm từng bó lúa chạy lên bờ. Tiếng gọi nhau vang khắp cánh đồng giữa màn mưa trắng xóa.
Đến khi trời tối, những bó lúa cuối cùng cũng được đưa về sân phơi.
Mọi người ngồi bên hiên nhà, quần áo ướt sũng, ai cũng mệt rã rời nhưng nở nụ cười nhẹ nhõm.
Cụ Thành nhìn sân lúa đầy ắp và xúc động nói:
"Các con ở tiền tuyến sẽ không phải lo thiếu gạo nữa."
Mùa gặt năm ấy vất vả hơn bất cứ mùa nào.
Thiếu những đôi vai khỏe của các chàng trai, nhưng lại đầy ắp tình đoàn kết của cả bản làng.
Chiến tranh kết thúc, những người lính lần lượt trở về. Cánh đồng lại đông vui như xưa.
Mỗi khi đi ngang qua những thửa ruộng vàng óng, cụ Hà Thị Thành lại kể cho con cháu nghe về mùa lúa thiếu người.
Cụ nói:
"Lúa không tự chín trong kho. Hòa bình cũng không tự nhiên mà có. Đó là thành quả của những người cầm súng ngoài mặt trận và cả những người lặng lẽ giữ ruộng đồng ở hậu phương."
Con cháu chăm chú lắng nghe, càng thêm hiểu rằng phía sau mỗi chiến thắng là biết bao giọt mồ hôi của những người mẹ, người chị nơi quê nhà.
Đối với cụ Thành, mùa lúa năm ấy không chỉ là ký ức về sự thiếu vắng, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tình làng nghĩa xóm và tinh thần đoàn kết của người dân Khả Cửu.
Thông điệp: Khi những người lính lên đường bảo vệ Tổ quốc, hậu phương đã cùng nhau gìn giữ từng thửa ruộng, từng hạt lúa. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến và góp phần làm nên những mùa xuân hòa bình của đất nước.



