Mùa Lửa Trên Đỉnh Chư Yang Sin
Câu chuyện tái hiện ký ức chiến đấu gian khổ trên vùng núi Chư Yang Sin (Đắk Lắk), nơi những người lính trẻ đã vượt qua bom đạn, đói rét và hiểm nguy để giữ vững trận địa, viết nên những trang sử hào hùng bằng chính tuổi thanh xuân của mình.
Tôi là Lê Văn Thành, sinh năm 1949. Những năm tháng tuổi hai mươi của tôi không có giảng đường hay những ngày yên bình, mà là những bước chân băng rừng vượt núi giữa khói lửa chiến tranh ở Đắk Lắk.
Năm 1971, đơn vị tôi được lệnh hành quân lên khu vực Chư Yang Sin – một vùng núi cao hiểm trở, rừng già dày đặc. Nhiệm vụ của chúng tôi là chốt giữ một vị trí quan trọng, ngăn chặn các đợt tiến công từ phía địch.
Đêm đầu tiên lên núi, trời tối đen như mực. Chỉ có ánh đom đóm lập lòe và tiếng côn trùng rả rích. Nhưng rồi, sự yên tĩnh ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi tiếng pháo vọng lại từ xa.
Cuộc sống trên đỉnh núi vô cùng khắc nghiệt. Lương thực thiếu thốn, nước uống phải hứng từ từng giọt mưa. Nhiều hôm đói lả, chúng tôi phải chia nhau từng nắm cơm vắt nhỏ. Nhưng không ai kêu ca.
Trong đơn vị, tôi thân nhất với anh Dũng – người hơn tôi vài tuổi. Anh luôn động viên mọi người:
“Cố lên các cậu, giữ được chốt này là giữ được cả tuyến đường phía sau.”
Một buổi sáng, khi sương còn phủ kín núi rừng, địch bất ngờ tấn công. Tiếng súng nổ dồn dập. Chúng tôi chiến đấu quyết liệt để giữ vững trận địa.
Giữa lúc ác liệt nhất, anh Dũng bị thương. Tôi lao đến kéo anh vào vị trí an toàn. Anh nắm chặt tay tôi, giọng yếu dần:
“Đừng để mất chốt… Thành…”
Tôi gật đầu, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi và đất đỏ.
Trận đánh kéo dài đến chiều. Cuối cùng, chúng tôi vẫn giữ được vị trí. Nhưng anh Dũng… đã không còn nữa.
Nhiều năm sau, tôi trở lại Chư Yang Sin. Núi rừng giờ xanh hơn, yên bình hơn. Không còn tiếng súng, chỉ còn tiếng gió và tiếng chim.
Tôi đứng lặng nhìn về phía đỉnh núi, nơi đồng đội tôi đã nằm lại. Trong tim tôi, họ vẫn mãi là những người lính trẻ của mùa hoa lửa năm nào.
Và tôi hiểu rằng…
có những ký ức không bao giờ cũ,
vì chúng được viết bằng máu, nước mắt… và tình yêu đất nước.


