Mùa Lửa Trên Đồi Cát
Mùa Lửa Trên Đồi Cát
Gió Lào thổi qua miền cát trắng Quảng Trị như những lưỡi dao bỏng rát, quất vào da thịt người lính trẻ. Tiến nằm ép mình sau mô đất cháy đen, hai bàn tay siết chặt khẩu súng nóng rực vì bắn quá nhiều. Trước mắt anh, ngọn đồi quê hương đang rung chuyển bởi pháo địch. Từng cột khói đen cuồn cuộn bốc lên, che lấp cả màu trời.
Sau lưng Tiến là ngôi làng nhỏ nơi mẹ anh vẫn sống trong căn nhà tranh đơn sơ, nơi những đứa em thơ đang run rẩy dưới hầm tránh bom. Chính suy nghĩ ấy khiến anh không cho phép mình lùi bước.
Khi hiệu lệnh xung phong vang lên, Tiến cùng đồng đội lao lên giữa mưa đạn. Người ngã xuống, cát nhuộm đỏ, nhưng những bước chân vẫn tiến về phía trước. Tiến cảm nhận rõ từng cơn đau xé thịt khi mảnh đạn sượt qua vai, nhưng anh chỉ biết tiến lên. Trong khoảnh khắc cuối cùng, giữa khói lửa mịt mù, anh nhìn thấy lá cờ giải phóng tung bay trên đỉnh đồi.
Nụ cười khẽ nở trên môi người lính trẻ trước khi anh khép mắt. Anh ra đi, nhưng ngọn đồi ấy đã được giữ lại cho quê hương.



