MÙA MƯA ANH RA ĐI
MÙA MƯA ANH RA ĐI
Ngày người lính trẻ tên Cường lên đường cũng là một ngày mưa. Con đường làng trơn trượt, mẹ anh cầm chiếc ô đứng trước cổng nhìn con chuẩn bị hành trang.
Trước khi đi, mẹ đưa cho anh một chiếc áo mưa cũ và dặn:
“Đường xa, con nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Cường nhận chiếc áo, cười rồi nói:
“Mẹ cứ yên tâm, hết chiến tranh con sẽ về.”
Mẹ đứng nhìn theo cho đến khi bóng con khuất sau màn mưa.
Những năm tháng chiến tranh trôi qua, Cường thường viết thư về. Anh kể rằng anh vẫn khỏe, đồng đội tốt và mọi người đều mong ngày trở về.
Mỗi lần nhận thư, mẹ anh lại đọc thật chậm rồi cất vào chiếc hộp gỗ.
Trong một lá thư, Cường viết rằng anh nhớ nhất những ngày mưa ở quê. Anh nhớ mái hiên nhỏ, nhớ tiếng mưa rơi trên mái nhà và nhớ mẹ thường ngồi chờ anh bên bếp lửa.
Nhưng rồi thư không còn gửi về nữa.
Một buổi chiều, người đồng đội tìm đến nhà.
Mẹ Cường nhìn thấy anh, đôi mắt lập tức đỏ lên.
Bà không hỏi.
Bà chỉ nói:
“Con tôi không về nữa phải không?”
Người đồng đội cúi đầu.
Bà quay vào nhà, lấy chiếc áo mưa cũ ra đặt lên bàn.
Bà vuốt từng nếp gấp rồi nói:
“Ngày nó đi cũng mưa như hôm nay.”
Từ ngày đó, mỗi khi trời mưa, bà lại ngồi bên cửa nhìn ra con đường làng.
Bà không còn chờ con trở về nữa, nhưng vẫn giữ thói quen ấy như một phần cuộc sống.
Nhiều năm sau, người mẹ qua đời.
Chiếc áo mưa được trao lại cho con cháu.
Mỗi khi trời mưa, họ lại nhớ đến câu chuyện về người lính trẻ năm nào.
Mưa vẫn rơi trên mái nhà.
Con đường làng vẫn còn đó.
Nhưng người lính đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Có những ngày mưa khiến người ta buồn, nhưng cũng có những cơn mưa nhắc người ta nhớ rằng đã từng có một người mẹ đứng dưới mái hiên, tiễn con đi và chờ con trở về suốt cả một đời.
Thời hoa lửa đã đi qua, những cơn mưa hôm nay chỉ còn mang theo hơi đất và mùi cây cỏ. Nhưng trong ký ức của những người từng trải qua chiến tranh, có những cơn mưa mãi mãi gắn với một ngày người thân ra đi và không bao giờ trở lại.


