MÙA MƯA KHÔNG CÓ TIẾNG SẤM
MÙA MƯA KHÔNG CÓ TIẾNG SẤM
Năm 1972, ở một làng nhỏ ven sông, có một cô gái tên Hạ làm nhiệm vụ đưa thư.
Hạ có một thói quen: mỗi khi trời mưa, cô đều đứng dưới mái hiên nghe tiếng nước rơi.
Cô nói:
“Không nghe tiếng sấm là tốt.”
Bởi ngày ấy, tiếng sấm khiến người ta nhớ đến những âm thanh khác đáng sợ hơn.
Một buổi chiều, Hạ nhận được một lá thư.
Người nhận là ông Ba, một cựu giáo viên trong làng.
Ông đã già.
Con trai ông đang ở chiến trường.
Hạ đưa thư.
Ông Ba cầm lấy nhưng không mở ngay.
Ông hỏi:
“Cháu có biết con bác viết gì không?”
“Cháu không biết.”
“Bác sợ.”
“Sợ gì ạ?”
“Sợ một ngày thư không còn nữa.”
Hạ không biết nói gì.
Quả nhiên, sau lá thư ấy, không còn thư nào nữa.
Ông Ba vẫn ngày ngày ngồi bên hiên.
Mỗi khi thấy Hạ đi qua, ông đều nhìn chiếc túi thư.
Hạ cũng nhìn ông.
Nhưng lần nào cô cũng phải lắc đầu.
Một hôm trời mưa.
Không sấm.
Không chớp.
Chỉ có tiếng nước rơi đều trên mái ngói.
Hạ ngồi cùng ông Ba.
Ông bất ngờ hỏi:
“Cháu có từng chờ ai chưa?”
Hạ gật đầu.
“Có.”
“Người ấy có về không?”
“Cháu không biết.”
Ông Ba cười.
“Thế thì giống bác.”
Hai người ngồi im.
Chiến tranh kết thúc.
Làng quê yên bình trở lại.
Nhưng con trai ông Ba không trở về.
Hạ vẫn làm công việc đưa thư thêm nhiều năm.
Cho đến ngày cô nghỉ.
Một buổi sáng, người ta tìm thấy ông Ba đã mất bên hiên nhà.
Trong tay ông là một phong thư cũ.
Không phải thư mới.
Là lá thư cuối cùng con trai gửi năm nào.
Hạ đến dự tang.
Sau lễ, người cháu của ông Ba đưa cô một chiếc hộp.
“Bác cháu bảo nếu cô Hạ còn sống thì đưa cái này.”
Hạ mở ra.
Bên trong có hàng chục lá thư.
Tất cả đều chưa từng gửi đi.
Trên mỗi phong bì chỉ có một dòng:
“Gửi con.”
Hạ ngạc nhiên.
“Ông viết cho anh ấy à?”
“Vâng.”
“Nhưng anh ấy…”
“Bác biết.”
Hạ mở một lá.
Chỉ vài dòng:
“Con trai,
Hôm nay trời mưa.
Không có sấm.
Bố ngồi ngoài hiên.
Bố nghĩ nếu con còn ở đây, chắc con sẽ bảo bố vào nhà kẻo ướt.
Bố vẫn khỏe.
Con đừng lo.”
Hạ đọc đến đó thì không đọc tiếp được.
Người cháu nói:
“Bác viết thư mỗi tuần.”
“Có gửi không?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Bác bảo…”
Cậu dừng lại.
“Viết để có cảm giác mình vẫn đang nói chuyện với con.”
Hạ ôm chiếc hộp vào lòng.
Cô hiểu.
Có những lá thư không cần người nhận.
Chúng chỉ cần được viết ra để một người có thể tiếp tục chờ đợi.
Nhiều năm sau, Hạ trở thành giáo viên.
Mỗi khi dạy học sinh viết thư, cô luôn nói:
“Đừng chỉ viết cho người đang ở xa.”
“Có thể viết cho người các em nhớ.”
Một học sinh hỏi:
“Nếu người ấy không đọc được thì sao?”
Hạ mỉm cười.
“Thì em vẫn viết.”
Năm ấy, trường tổ chức một buổi triển lãm nhỏ.
Hạ mang đến một chiếc hộp gỗ.
Bên trong là những lá thư của ông Ba.
Cô không ghi tên người nhận.
Chỉ đặt bên ngoài một tấm bảng:
“Những lá thư không bao giờ cần hồi âm.”
Một cô bé đứng rất lâu trước chiếc hộp.
Em hỏi:
“Cô ơi, tại sao người ta vẫn viết thư khi biết sẽ không có hồi âm?”
Hạ nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Vì đôi khi điều con người cần không phải là một câu trả lời.”
“Vậy là gì ạ?”
“Là được nói rằng…”
Hạ mỉm cười.
“Ta vẫn nhớ em.”
Chiều hôm đó, trời bắt đầu mưa.
Hạ đứng dưới mái hiên.
Không có tiếng sấm.
Chỉ có tiếng nước rơi.
Bà chợt nhớ đến ông Ba.
Nhớ những lá thư.
Nhớ những người đã chờ.
Rồi bà nghĩ:
Có lẽ hòa bình không chỉ là ngày tiếng súng ngừng lại.
Hòa bình còn là ngày người ta có thể viết một lá thư,
ngồi dưới mái hiên nghe mưa,
và không còn phải sợ
người mình thương sẽ không bao giờ trở về.
Ngoài sân, mưa vẫn rơi.
Lần này,
không có tiếng sấm.


