Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

MÙA MƯA NĂM 1972

MÙA MƯA NĂM 1972

Ninh Bình11/05/2026Vũ Văn Hiệu (Xã Ninh Cường)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào những tháng ngày khốc liệt nhất. Bom đạn trút xuống ngày đêm, đất đá bị cày xới, không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi khói súng. Trong những năm tháng ấy, ông Nguyễn Văn Lâm – một người lính trẻ mới ngoài đôi mươi – đã sống những ngày không thể nào quên của tuổi thanh xuân.

Ông nhập ngũ năm 1970, khi vừa tròn 19 tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường miền Trung. Hành trang của người lính trẻ ngày ấy rất giản dị: vài bộ quần áo, chiếc võng dù bạc màu và niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ hòa bình. Mùa mưa năm 1972, đơn vị của ông đóng quân gần khu vực Thành cổ Quảng Trị. Những cơn mưa kéo dài khiến chiến hào ngập bùn đất, quần áo lúc nào cũng ướt lạnh. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là thời tiết, mà là những trận pháo kích dữ dội diễn ra bất kể ngày đêm. Ông nhớ có lần đơn vị vừa ăn vội nắm cơm thì còi báo động vang lên. Mọi người lập tức lao xuống công sự. Chỉ vài phút sau, pháo địch dội xuống dữ dội, mặt đất rung chuyển như muốn nứt ra. Sau trận pháo, cả khu vực chìm trong khói bụi. Một góc công sự bị sập. Ông cùng đồng đội lập tức đào bới để tìm những người bị vùi lấp. Giữa đống đất đá ngổn ngang, ông nghe thấy tiếng gọi yếu ớt của anh Trần Văn Hòa – người đồng đội quê Thái Bình vẫn thường chia cho ông từng ngụm nước trong những ngày thiếu thốn. Mọi người dùng tay không đào đất, bất chấp pháo vẫn nổ xa xa. Khi đưa được anh Hòa ra ngoài, ai cũng lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt đều ánh lên niềm vui vì đồng đội vẫn còn sống. Chiến tranh là vậy. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tình đồng đội trở thành điều thiêng liêng nhất. Có những đêm, đơn vị phải bám trụ nhiều giờ liền dưới mưa bom. Không ai biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng tất cả đều giữ một niềm tin chung: phải giữ được trận địa. Ông Lâm bảo rằng, điều giúp những người lính trẻ năm ấy vượt qua tất cả không chỉ là lòng yêu nước, mà còn là trách nhiệm với đồng đội, với quê hương phía sau lưng mình. “Nhiều người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chưa kịp lập gia đình, chưa kịp sống cho riêng mình. Nhưng không ai hối hận vì đã đứng vào hàng ngũ người lính,” ông xúc động nói. Sau chiến tranh, ông trở về quê hương với những ký ức không thể phai mờ. Những người đồng đội năm xưa, có người còn, người mất. Nhưng mỗi lần nhắc về Quảng Trị mùa hè đỏ lửa năm ấy, ông vẫn nhớ như in từng khuôn mặt, từng tiếng gọi giữa chiến hào.

Giờ đây, khi đất nước đã hòa bình, ông thường kể lại câu chuyện của mình cho con cháu nghe. Không phải để nhắc về đau thương, mà để thế hệ trẻ hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân, máu và cả những giấc mơ còn dang dở của biết bao người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn